Chu Vân mở mắt trong cơn mê sảng, mắt đỏ hoe sưng húp, vừa mở mắt đã thấy Quan Viễn Phong đang nhíu chặt mày nhìn mình, hắn không nhịn được gọi một tiếng: “Quan Viễn Phong!”
Hắn tưởng mình đã dùng hết sức, không ngờ chỉ phát ra được một tiếng khò khè yếu ớt, cổ họng đau rát khiến hắn không khỏi nhíu mày.
Quan Viễn Phong đang nhìn hắn chăm chú, đưa tay sờ trán hắn: “Cậu tỉnh rồi à?” Tuệ Tinh dùng hai chân trước chồm lên mép giường, lè lưỡi l**m hắn, mang theo hơi thở nóng hổi.
Khác với trong mơ, Quan Viễn Phong không nhắm chặt mắt, nhíu mày, mà ánh mắt sắc bén tỉnh táo, nhìn hắn chăm chú.
Chu Vân dần dần tỉnh táo lại từ những ký ức hỗn loạn của kiếp trước và kiếp này, cảm thấy toàn thân không chỗ nào không đau nhức mệt mỏi.
Hắn cử động tay định v**t v* Tuệ Tinh đang thân mật lè lưỡi l**m mình, thì nghe tiếng “cạch”. Hắn khó khăn quay đầu, nhìn thấy tay phải của mình bị còng vào thanh sắt đầu giường.
Quan Viễn Phong giải thích: “Trong nhóm chat của ban quản lý khu dân cư nói, người bị sốt về cơ bản cuối cùng đều sẽ biến thành tang thi. Tang thi sẽ tấn công người sống, ăn thịt xác chết, tôi thấy cậu cứ sốt cao không hạ, không biết tình hình thế nào, nên tạm thời tôi khóa cậu lại trước.”
Hắn hoàn hồn nhìn Quan Viễn Phong, cười nói: “Không sao đâu, an toàn là trên hết, cứ khóa tôi lại trước đã.” Giọng hắn vẫn khàn đặc khó nghe như vậy.
Quan
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-dao-tren-khong-hoi-coc/3006340/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.