Trước khi trở về thành phố Đan Lâm, Chu Vân cố ý lái xe vòng đến chợ hải sản ở bến cảng Bách Thuận ven biển.
Thành Bắc Minh đã đặc biệt cử đội hộ vệ đến đây để duy trì trật tự, khoanh vùng bến cảng an toàn, xua đuổi lũ tang thi đi.
Mới đầu xuân, những năm trước thường từ tháng Năm đến tháng Tám là vào mùa cấm đánh bắt cá, còn thời gian mở cửa biển đánh bắt cá mùa xuân thường từ cuối tháng Ba đến tháng Năm. Xuân về tuyết tan, tiết Cốc Vũ nhiệt độ tăng cao, nước biển ấm dần, một lượng lớn cá sẽ bơi vào vùng biển nông, là thời điểm tốt để ra khơi đánh bắt.
Mà bến cảng ở làng chài Ngư Vượng gần thành Bắc Minh nhất, bến cảng nằm ở phía Tây không xa, thuyền cá nhỏ ở đây đa số là của ngư dân trong làng nuôi, vì thuyền nhỏ, ra khơi không quá xa, hải sản đánh bắt được cũng có hạn, không giống như những tàu cá lớn mỗi chuyến ra khơi là mười mấy ngày, sau khi đầy khoang mới trở về.
Thuyền cá nhỏ ở đây thường cập bến vào khoảng quá trưa mỗi ngày, sau đó bán hải sản vừa đánh bắt được ngay tại bến cảng.
Trước đây Chu Vân đã từng cố ý đến đây mua hải sản tươi sống, hắn nhớ rằng buổi chiều ở đây đặc biệt náo nhiệt, nhất là cuối tuần, đường sá gần làng chài đều đậu kín xe, toàn là những người chuyên lái xe từ các thành phố lân cận đến bắt hải sản và mua hải sản tươi nhất.
Buổi tối lại càng náo nhiệt hơn, dọc bờ biển
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-dao-tren-khong-hoi-coc/3006375/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.