Hoa Nhu thấy mọi người trong phòng tiệc đều nhìn về phía sau lưng mình, ngay cả Tuệ Tinh vốn đang ở cạnh Triệu Dực cũng vui vẻ chạy tới. Cô bé vội vàng quay đầu lại, bắt gặp gương mặt nghiêm túc quen thuộc của Quan Viễn Phong, mặt liền đỏ bừng lên.
Tần Thịnh ngồi đối diện vội vàng giải vây cho cô: “Đội trưởng Quan và bác sĩ Chu là bạn bè vào sinh ra tử đó! Ha ha ha, thân thiết như một đôi vậy.”
Cậu ta vừa dứt lời, cả căn phòng càng thêm im lặng, tất cả mọi người đều nhìn cậu ta với vẻ kinh ngạc hơn. Tần Mộ ngồi cạnh Thẩm Lan không nỡ nhìn thẳng, đưa tay lên che mặt giả vờ mình không tồn tại.
Bên chiếc bàn tròn đối diện, Diêu Hoán đang ngồi trò chuyện với Vân Ẩn đạo trưởng cũng phải nghẹn họng trân trối, miếng bánh kem vừa xiên trên nĩa lại rơi ngược về đĩa. Triệu Dực ngồi cạnh ông có chút ngơ ngác, trố mắt nhìn, không hiểu tại sao đột nhiên lại im lặng đến thế.
Tiếng dương cầm bỗng vang lên.
Những ngón tay của Thẩm Lan nhảy múa trên phím đàn, khúc dạo đầu quen thuộc vừa vui tươi vừa có sức lan tỏa, đó là giai điệu đặc trưng của «Bài Ca Uống Rượu».
Một người phụ nữ đột nhiên đứng lên, cất tiếng hát theo điệu nhạc: “Nào ta hãy cùng nâng cao ly rượu mừng, trong ly rượu đẹp tựa hoa tươi nở…”
Cô mặc một chiếc váy sơ mi màu xanh đen đơn giản, mặt tròn mắt to, dung mạo dịu dàng, giọng hát hay đến bất ngờ, cao vút
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-dao-tren-khong-hoi-coc/3006444/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.