Khi trời tờ mờ sáng, Chu Vân tỉnh giấc.
Hắn vừa mở mắt ra đã nhìn thấy ngũ quan xuất sắc của Quan Viễn Phong, hàng lông mày rậm thẳng tắp, mà cánh tay đối phương vẫn đang ôm chặt eo mình, da thịt hai người áp sát vào nhau, giống như ước nguyện hai kiếp đã thành, hắn vô cùng mãn nguyện.
Hắn vừa cử động, phát hiện cơ thể Quan Viễn Phong áp quá sát, muốn dậy mà không đánh thức anh là điều không thể.
Quả nhiên Quan Viễn Phong mở mắt ra, nhìn hắn: “Tỉnh rồi à? Canh giò heo hôm qua còn lại một nửa trong tủ lạnh, sáng nay ăn mì giò heo nhé?”
Chu Vân động đậy cơ thể, cảm nhận cảm giác lười biếng thư thái vẫn còn tồn tại trong người, hoàn toàn không muốn động đậy: “Ừm… không vội, ngủ thêm lát nữa đi.”
Quan Viễn Phong thấy hắn đã lại nhắm mắt, lông mi cụp xuống, đôi môi nhạt màu trông vô cùng mềm mại. Ngón tay anh như có ý thức riêng, tự nhiên đặt lên môi Chu Vân, ngón cái nhẹ nhàng x** n*n hạt châu trên môi, trong lòng thầm nghĩ: Thật kỳ diệu, hôm qua bọn họ vẫn là bạn bè, hôm nay bọn họ lại có thể có những tiếp xúc cơ thể thân mật và sâu sắc đến vậy.
Chu Vân bị anh quấy rầy không chịu nổi, bèn há miệng cắn nhẹ ngón tay anh một cái, nhắm mắt đưa tay nắm lấy cổ tay anh, khóe miệng mang theo ý cười: “Đừng quậy, em ngủ thêm lát nữa, tối qua quậy cả đêm rồi, anh không mệt à?”
Quan Viễn Phong lại chỉ thấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-dao-tren-khong-hoi-coc/3006445/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.