Mọi người xem xong video giám sát trong phòng làm việc, đều có chút cạn lời.
Chu Triện nói: “Mọi người đều xem rồi, bàn bạc xem định đáp trả thế nào đây. Bên nhà họ Cung đã âm thầm ém chuyện này xuống, chỉ nói với bên ngoài là bệnh cấp tính. Cung thành chủ nói hành động tiếp theo có thể phối hợp với chúng ta, nếu cần thiết, bọn họ cũng sẵn sàng làm nhân chứng.”
Tần Thịnh nói: “Cứ trực tiếp cử chiến đội dị năng của chúng ta đến Viện Nghiên cứu Dị năng tàn sát không chừa một mống, đẫ là thời mạt thế rồi, nắm đấm là lớn nhất. Chúng ta còn có pháo năng lượng, Trung Châu dám làm gì chúng ta chứ?”
Thẩm Lan nói: “Bằng chứng về các thí nghiệm phi pháp của phòng thí nghiệm Ám Cốc lần trước mang về đã rất đầy đủ rồi, cộng thêm cây anh túc biến dị và video lần này, chỉ cần công bố ra, đủ để đóng Viện Nghiên cứu Dị năng lên cây cột ô nhục rồi.”
Tần Mộ lắc đầu: “Không đề nghị công bố ra ngoài, việc Đông Quân chưa từng xuất hiện trước mặt mọi người là sự thật, nếu công bố video này và những lời đồn được thêu dệt tinh vi kia ra ngoài, quần chúng sẽ chỉ chú ý hơn đến những tình tiết giật gân như giam cầm, khống chế, anh túc biến dị, và sau này tin đồn đó sẽ chỉ lan truyền rộng hơn, thậm chí có thể truyền từ đời này sang đời khác.”
Anh ta liếc nhìn Quan Viễn Phong vẫn luôn im lặng và Chu Vân đang mân mê con dấu như thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-dao-tren-khong-hoi-coc/3006485/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.