Vân Đỉnh Sơn Uyển.
Mặt hồ phản chiếu ánh nắng mùa thu, sóng nước long lanh lấp lánh.
Một cơn gió thổi qua, những hạt tầm ma nhỏ li ti màu nâu đỏ từ lòng bàn tay trắng nõn, thon dài bay theo gió, rơi xuống đất rồi lập tức sinh trưởng thành một bụi tầm ma lớn cao bằng người.
Những chiếc lá tầm ma biến dị phủ đầy lông tơ đung đưa theo gió, giữa thân cây bốn cạnh mọc ra những chiếc gai ngứa trong suốt, nhỏ như sợi lông trâu nhưng sắc như đuôi bọ cạp. Một khi chạm vào người, đầu gai sẽ gãy ra, tiết axit fomic khiến người ta đau đớn không thể chịu nổi.
Tuệ Tinh “gâu” một tiếng rồi chạy sang phía khác, rõ ràng không muốn dây vào đám thực vật đáng sợ này.
Giữa đám cành lá bay lả tả, một cô bé xinh xắn đứng trong bụi tầm ma, nụ cười rạng rỡ như hoa.
Tuy nhiên, một lúc sau, nụ cười ngọt ngào trên mặt cô bé cứng lại.
Chỉ thấy vô số quả cầu lông đen ngòm đang ngọ nguậy không ngừng trồi lên từ dưới mặt đất, ăn mòn từ dưới lên trên những chiếc gai tầm ma khiến người thường phải sởn gai ốc kia. Chẳng mấy chốc, tất cả những chiếc lá tầm ma được triệu hồi đều bị quả cầu bóng tối ăn mòn và nuốt chửng, héo úa rũ xuống, trông thật tiêu điều.
Cậu bé Triệu Dực đứng ở phía bên kia khu vườn, vẫy tay triệu hồi những quả cầu bóng tối, một đàn vịt con vây quanh bên cạnh cậu bé, lúc này đang kêu “cạp cạp cạp” xông về
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-dao-tren-khong-hoi-coc/3006486/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.