Quan Viễn Phong cởi bộ quần áo ướt sũng cho Chu Vân ra, tìm một chiếc khăn tắm lớn lau khô người hắn từ đầu đến chân, rồi đặt hắn vào chăn, cẩn thận đắp kín mít lại.
Sau đó anh mới tự tìm một bộ quần áo mặc vào.
Chu Vân đã giặt sạch phơi khô toàn bộ quần áo cũ trong phòng anh, cất gọn gàng. Lúc này, anh lấy từ trong thùng đồ ra một bộ quần áo và giày, tất vẫn còn vương mùi bột giặt và mùi nắng để mặc vào, tâm trạng Quan Viễn Phong vô cùng phức tạp.
Chu Vân đã mang tâm trạng gì để dọn dẹp di vật, giặt giũ rồi gấp từng chiếc áo cũ cất cẩn thận vào thùng đồ cho một người vốn dĩ sẽ không bao giờ quay về nữa?
Quan Viễn Phong mặc xong quần áo và giày, đi tới sờ trán Chu Vân lần nữa, quả nhiên cảm thấy nhiệt độ có chút bất thường, trên mặt hắn cũng bắt đầu xuất hiện vài vệt đỏ ửng, anh có chút lo lắng.
Anh vẫn nhớ hộp thuốc của Chu Vân để ở đâu, bèn đi tìm nhiệt kế hồng ngoại để đo, quả nhiên đã sốt ba mươi tám độ, anh bèn lấy một viên thuốc hạ sốt, đút cho Chu Vân uống.
Đắp chăn xong, anh xuống bếp tìm thử, thấy không có gì cả, đành phải nấu một nồi cháo mới, cho thêm ít thịt băm, tôm nõn và hành lá thái nhỏ vào.
Khi mùi thơm của cháo dần lan tỏa, anh bỗng thấy cây hoa lăng tiêu ngoài cửa sổ vươn vào, giương nanh múa vuốt bên khung cửa, những đóa hoa màu đỏ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-dao-tren-khong-hoi-coc/3006517/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.