Chu Vân mơ màng nằm xuống, nhưng mắt vẫn nhìn Quan Viễn Phong không nỡ nhắm lại.
Quan Viễn Phong sờ trán hắn, thở dài: “Tầng thượng vốn đã nóng, năng lượng mặt trời cũng có hạn, máy phát điện này của em công suất không lớn, bây giờ vừa mới mưa xong, lát nữa sẽ nóng trở lại.”
Anh nhẹ nhàng dỗ dành hắn: “Hay là, chúng ta vẫn nên đến Bắc Minh nghỉ ngơi một thời gian nhé.”
Chu Vân cảm thấy giấc mơ này có đầu có đuôi, hắn rất muốn đồng ý mọi điều với Quan Viễn Phong, nhưng lại cố chấp ngay cả trong mơ: “Không sao, em là hệ Thủy, không sợ nóng.” Hắn không muốn rời khỏi nơi này.
Quan Viễn Phong: “…”
Dường như anh đã nhận ra điều gì đó, đưa tay ra che mắt hắn lại: “Em ngủ đi, anh ở bên cạnh em.”
Chu Vân nhắm mắt một lúc, lần này dị năng cạn kiệt quả thực đã khiến cơ thể hắn mệt mỏi đến cực điểm, dù trong lòng không muốn ngủ chút nào, nhưng hắn vẫn bất giác chìm vào cơn mê.
Quan Viễn Phong đi đến bên cửa sổ, kéo rèm lại để che đi ánh nắng chói chang. Cùng lúc đó, chiếc máy bay không người lái bên ngoài vừa bay lên cao, cẩn thận tiếp cận thì đột nhiên bị một cơn gió mạnh thổi bay, loạng choạng rơi từ tầng ba mươi xuống.
Trên xe chỉ huy có chút căng thẳng: “Bị phát hiện rồi!”
Thất Sát bình tĩnh tự nhiên nói: “Yên lặng, là do gió thổi. Hắn là song hệ Thủy-Mộc, không phải hệ Phong. Núi cao cộng thêm nhà cao tầng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-dao-tren-khong-hoi-coc/3006518/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.