Hai giờ hai mươi phút sáng, tôi ngồi trên sàn nhà đọc xong tập thơ. Trong sự tĩnh mịch lay động, tôi lật đến trang sách được đánh dấu bằng chiếc bookmark hình chiếc lá, và nhớ đến cái tên Trần Vọng Trì.
Bên ngoài, một cành cây cuối cùng cũng không chịu nổi sức nặng, bị lớp tuyết dày đè gãy, phát ra một tiếng động trầm đục. Cùng lúc đó, trái tim tôi trở nên ẩm ướt, hệt như năm nào.
Tập thơ rất mỏng, nhìn những trang giấy đã ngả vàng có thể thấy đây là một cuốn sách rất cũ. Bìa sách cứng màu trắng đã có vài vết loang lổ, từ dưới lên trên là một vòng dây leo màu xanh lục quấn quanh.
Trần Vọng Trì thích đọc thơ. Vào thời cấp ba xa xôi của chúng tôi, Trần Vọng Trì, người chẳng mấy khi đến trường, là một kẻ khác biệt trong mắt người khác. Anh hút thuốc, lên mạng, ngoài việc không đánh nhau ra thì dường như thói hư tật xấu nào cũng dính một chút. Khoảng thời gian đó, chúng tôi không ở quán net ngẩn ngơ thì cũng nằm trong rừng giải phóng bản tính. Thỉnh thoảng chúng tôi đến trường, và mỗi lần đi tìm anh, tôi luôn thấy Trần Vọng Trì ngồi ở hàng cuối cùng cạnh cửa sổ trong lớp học, gục đầu trên bàn, tay cầm một cuốn sách.
Người bên cạnh anh đến rồi đi, giờ ra chơi ồn ào náo nhiệt, ánh nắng chiếu vào, rọi lên nửa bên mặt anh, những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung. Lúc đó tôi cảm thấy Trần Vọng Trì rất tĩnh lặng, giống như tính cách của anh vậy. Mãi về sau này
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-gio-thoi-qua-lai-lanh-lung/2850647/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.