Ngụy Thuần ngồi trên ghế giám đốc trong phòng làm việc, khóe miệng luôn nhếch lên đầy vẻ bất cần đời lúc này đang rủ xuống, anh chậm rãi nhướng mắt, nhìn về phía bốn chàng trai trẻ tuổi đang ngồi trên ghế sofa đối diện bàn làm việc.
Bốn tên này nhìn trông hơn 20 tuổi, một người anh em đi giày bóng rổ thì cũng mới 19, tuổi chỉ mới vừa vào đại học.
Tuổi như này, còn chưa đủ lông đủ cánh đâu, lại còn vợ chưa cưới nữa?
Đủ tuổi luật pháp quy định chưa?
Ngụy Thuần liếm răng hàm, đột nhiên cười mỉa.
Trong phòng làm việc lặng như tờ, tiếng cười của Ngụy Thuần xuất hiện đầy bất ngờ.
Bốn người không hiểu sao bị Ngụy Thuần bắt đến đây bị tiếng cười lạnh của anh dọa sợ c.h.ế.t khiếp, ai cũng ngồi đầy nghiêm chỉnh.
Chàng trai mặc quần Âu trắng tên Trịnh Nhứ, là cậu ấm nhỏ nhà họ Trịnh, mặt trông non nớt, hơi hướng nội, nhưng so với ba đứa còn lại thì ổn áp hơn chút.
Trịnh Nhứ vuốt vuốt mũi, nhìn về phía Ngụy Thuần, cẩn thận hỏi: “Anh trai này, anh tìm bọn em có chuyện gì sao? Bọn em đều trưởng thành hết rồi, đều đã 22 tuổi.”
Trịnh Nhứ vốn không nghĩ gì nhiều, cảm thấy bị ông chủ hộp đêm gọi vào trong văn phòng, có lẽ là do thấy bọn họ trông còn trẻ tuổi, tưởng là trẻ vị thành niên chăng?
Ai ngờ cậu ta nói xong, sắc mặt Ngụy Thuần trông càng khó coi hơn.
22 tuổi.
Đủ tuổi luật pháp cho phép kết hôn rồi.
Ngụy Thuần mới từ nghĩa trang về, trên người là một thân vest đen, trông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-huong-thao-thu-vi/366797/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.