Ba gia đình bên nhà mẹ đẻ của ba nàng dâu nhà họ Vệ đều tức giận. Khi con gái đi theo chồng, nói đi là đi, suốt mười mấy năm không qua lại. Trước đây họ còn tự an ủi rằng nhà con gái còn đó, con gái chắc chắn sẽ quay về, chỉ là vấn đề thời gian. Nhưng giờ nhà họ Vệ bán cả nhà, rõ ràng là không định trở lại nữa!
Sinh con gái không mong ăn nhờ uống nhờ, nhưng ít nhất ngày lễ ngày tết cũng được nhận chút quà cáp. Nuôi con gái hai mươi năm, cha mẹ nào chẳng mong lúc mình già yếu, không còn làm việc nặng được nữa, sẽ có con gái ở bên chăm sóc, giúp giặt giũ, nấu nướng? Họ tự vấn lương tâm, ngày xưa đâu có tệ bạc với con gái, sao con gái lại nhẫn tâm thế?
Người ta nói con gái gả đi như bát nước hất ra ngoài, không còn liên hệ nhiều với nhà mẹ đẻ. Nhưng ít ra nước đổ ra còn làm ướt đất, đằng này nước chưa kịp rơi đã bốc hơi sạch, không còn chút dấu vết.
Đúng là sinh con gái như nuôi con người ta!
Bà cụ Lý, bà cụ Trương và bà cụ Diêu bàn bạc với nhau, nghĩ ra cách đòi chút tiền bù đắp – tìm Tôn Nhị Anh đòi tiền bán nhà của nhà họ Vệ, coi như số tiền đó là phần con gái nộp về nhà mẹ đẻ, sau đó không ai nợ ai.
May
Ba người tự thấy yêu cầu này chẳng hề quá đáng, liền kéo nhau đến nhà Tôn Nhị Anh nói ý định. Tôn Nhị Anh lo không cãi nổi ba bà, liền nghĩ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-nang-than-bi-thap-nien-60/1921698/chuong-227.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.