Khi Vệ Thiêm Hỉ đón sinh nhật 16 tuổi, giấy báo trúng tuyển đã về đến nhà.
Tám anh chị em nhà họ Vệ như đã bàn tính trước, tất cả đều đỗ vào các trường đại học tại thủ đô.
Vệ Quốc Kiện và Vệ Quốc Khang, hai anh em sinh đôi, lần lượt thi đỗ hai trường đại học hàng đầu về khai thác khoáng sản và địa chất. Vệ Đông Chinh và Vệ Thiêm Hỉ cùng đỗ Đại học Thủ đô. Vệ Tây Chinh vào trường Đại học Ngoại ngữ. Vệ Đông Minh và Vệ Tây Minh, hai anh em song sinh khác, cùng vào đại học hàng đầu về nông nghiệp. So với bảy người này, trường của Vệ Quang Minh có vẻ khiêm tốn hơn, cậu đỗ vào Học viện Điện ảnh Hí kịch Thủ đô.
Tám anh chị em, tương lai rực rỡ.
Bà cụ Vệ nhìn đàn cháu giỏi giang, lòng tràn đầy niềm vui. Bà cụ bảo Vệ Quốc Kiện đạp xe lên Dung Thành mua một túi kẹo lớn, mỗi ngày mang theo hai túi đầy, gặp ai cũng chia kẹo.
Người khác hỏi:
“Bà cụ Vệ, nhà bà có việc vui gì mà trông bà phấn khởi thế này?”
Bà cụ liền hào hứng kể tên các trường đại học mà tám đứa cháu thi đỗ, như đọc thực đơn món ăn, nhận được không ít lời khen ngợi, thật lòng có, giả tạo cũng có, thậm chí là ghen tỵ.
Chỉ trong vài ngày, chuyện tám anh chị em nhà họ Vệ đỗ đại học danh giá lan khắp khu tập thể quân đội. Bà cụ Vệ càng thêm rạng rỡ, gặp ai cũng cười vui vẻ.
Có người thấy tương lai sáng lạn của bảy anh em trai
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-nang-than-bi-thap-nien-60/1921708/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.