Dưới ánh sáng lờ mờ, đôi mắt sáng quắc của hắn nhìn về cô chằm chằm, dừng trên mặt cô, dường như muốn chờ đợi câu trả lời chân thực.
Trái tim Trần An An nhất thời bùm bùm nhảy dựng lên, khuôn mặt cũng nháy mắt đỏ bừng, không biết nói cái gì mới phải, một hồi lâu mới lắp bắp: "Diệp, bác sĩ Diệp…..”
“Làm bạn gái của tôi.” Diệp Lương Nhất vẫn nhắc lại năm chữ kia, trên khuôn mặt anh tuấn không nhìn ra một chút biểu tình.
Đâu óc Trần An An thực loạn, trong chốc lát thì nghĩ có phải bác sĩ Diệp là đang thổ lộ với cô hay không, một hồi lại nghĩ bác sĩ Diệp sao có thể thích cô, kết quả là nửa ngày cũng không trả lời Diệp Lương Nhất.
Diệp Lương Nhất cũng không vội, cứ lẳng lặng ngồi đó, cầm lấy tay cô, chờ cô trả lời.
Lúc này Trần An An ngay cả ngẩng đầu nhìn Diệp Lương Nhất cũng không có dũng khí, cô rũ mắt xuống, lông mày không ngừng chớp chớp, cảm thấy hai má ngày càng nóng, trái tim tưởng như nhảy cả ra ngoài, tay chân khẩn trương sắp cứng ngắc.
Cô vụng trộm nâng mắt nhìn thoáng qua Diệp Lương Nhất, hắn vẫn duy trì bộ dáng lạnh như băng, giống như vừa rồi không phải hắn nói làm bạn gái của tôi, mà là chẩn đoán bệnh tình ở bệnh viện.
Lạnh lùng, không một chút dịu dàng.
Trần An An không biết làm sao, bỗng nhiên nghĩ đến câu nói kia của Lý Duyệt Nhiên: Đàn ông đều không thể tin.
“Diệp, bác sĩ Diệp, tôi…..”
“Cô đừng hiểu lầm.” Cô vừa mới cố lấy dũng khí nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-ngoc-coi-ao-ra/1141553/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.