“An An, cậu sao rồi? Có đau hay không?” Lý Duyệt Nhiên vội vàng chạy đến bên người Trần An An, giúp cô đứng dậy.
Trần An An đau không nói nên lời, đầu ong ong quay cuồng.
Lý Duyệt Nhiên kéo cái tay cô đang ôm trán, muốn xem cô có bị thương hay không. Không ngờ vừa thấy, bị dọa thất sắc.
Trên trán Trần An An đã đỏ một mảng, sưng vù lên rồi.
“An An, cậu chịu khó một chút, mình đưa cậu đi bệnh viện.” Lý Duyệt Nhiên giống như dỗ dành đứa nhỏ, thổi thổi mấy hơi lên trán của cô, đau lòng mắt cũng đỏ lên, ngay cả xin phép cũng không liền đưa Trần An An ra ngoài, cũng không thèm nhìn Đường Niên đang đứng khó xử ở một bên không biết làm sao.
“Duyệt Nhiên, anh không cố ý, anh không ngờ…..” Đường Niên xoắn tay, theo sau giải thích. Trong lòng lại thầm nghĩ không xong rồi, hắn đến thành phố A là muốn Lý Duyệt Nhiên tha thứ, nhưng mà lại làm Trần An An bị thương, đoán chừng lần này hy vọng lại xa vời rồi.
Nghĩ như vậy, trong lòng Đường Niên cũng nôn nóng lên. Hắn cũng không cố ý, Trần An An sao yếu ớt như vậy? Đụng một cái sẽ đi bệnh viện?
Huống hồ, hắn là người đàn ông của cô, muốn cùng cô đi hết cuộc đời, Trần An An nhiều nhất cũng chỉ là bạn tốt mà thôi, mà hiện tại trong lòng cô bạn tốt này còn có địa vị cao hơn so với hắn, hắn thế nào cũng không cam tâm.
“Duyệt Nhiên, quả thật không phải anh cố ý. Nhưng mà cũng không cần phải đi bệnh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-ngoc-coi-ao-ra/1141556/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.