Nhưng từ lúc nghe thấy những lời chỉ mang tính "trách nhiệm" kia của Vân Kinh Nguyệt, một ý nghĩ đã mơ hồ hiện lên trong lòng cô, khiến cô cảm thấy mình điên rồi. Trong những ký ức ít ỏi của mình, cô luôn là một người cần cù chăm chỉ, miễn cưỡng được xem là thật thà an phận. Nhưng, là Vân Kinh Nguyệt, chính anh đã xông vào thế giới của cô, mang đến một gợn sóng cho cuộc sống vốn là một vũng nước tù này. Cô muốn nắm lấy tay anh, khuấy động con sóng này lớn hơn nữa, lớn hơn nữa, cô không cho phép anh rút tay về.
Vì vậy, cô sẽ điên rồ một lần này, dựa vào chút vốn liếng yếu ớt kia của mình.
Hai người không nói thêm gì nhiều nữa, Vân Kinh Nguyệt bèn kéo vành mũ thấp xuống rồi đẩy cửa ra. Chỉ là, "A Thất?" Anh kinh ngạc. Lý Vân Chi còn chưa rời đi ở bên ngoài mở to hai mắt, đẩy cánh cửa ra rộng hơn, vẻ sắc lạnh lướt qua đáy mắt cô ấy.
"Cô đã nghe thấy cả rồi?" Lý Vân Chi cũng không đi nữa, cô ấy bước vào, âm thầm ước lượng khoảng cách từ chỗ Vân Thất đến cửa sau, có chút xa, nếu là cô ấy thì chưa chắc đã nghe thấy, tuy nhiên, cô ấy cũng không dám chắc rốt cuộc Vân Thất đã đứng đó bao lâu.
"A Thất, có phải em đến tìm anh không?" Vân Kinh Nguyệt bước vào, đóng cửa lại, ngăn chặn Lý Vân Chi ở phía sau. Anh nhìn chằm chằm vào Vân Thất, trong đôi mắt đen sâu thẳm là sự lo lắng và ra hiệu.
Vân Thất biết, với
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-nhan-tu-tam-diem-thuy-dich-that/2882018/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.