"Đó là ai thế?" Tùng Gia hỏi Nghê Diên. "Không biết, chỉ mới gặp một lần trên xe buýt."
"Gặp một lần mà nhớ đến giờ?"
"Đẹp trai đương nhiên phải nhớ kỹ rồi." Tùng Gia "à" một tiếng sâu xa.
Nghê Diên nhìn cô ấy, "Cậu muốn nói gì?"
Tùng Gia cười mập mờ lại không đứng đắn, "Có gì đâu, tớ chỉ cảm thấy cậu ta đúng là đẹp trai thật, không biết có bằng tuổi chúng ta không. Sao trước kia chưa từng gặp nhỉ?"
Có khuôn mặt như thế muốn không nổi tiếng cũng khó. Nếu cùng tuổi thì không thể nào không có ấn tượng được.
Nghê Diên nhớ đến chiều tối qua trên xe buýt, chàng trai vác túi nhựa đựng các loại nhu yếu phẩm hàng ngày trên vai, có cả tờ rơi và chăn ga gối đệm, giống như mới chuyển đến vậy.
"Có thể là học sinh chuyển trường." Nghê Diên nói.
"Này ——" Tùng Gia đứng trước cửa sổ trên cầu thang vẫy tay với chàng trai dưới gốc cây đa.
Khiến Nghê Diên giật mình, "Cậu điên rồi à?! Lớp vẫn còn đang học đó." Tùng Gia cười vô tội với Nghê Diên, "Gọi một tiếng thôi mà."
Tùng Gia: "Tớ hỏi phương thức liên lạc giúp cậu nhé?"
"Bớt bớt đi tổ tông ơi, về lớp học nè." Nghê Diên nói, "Tớ không muốn đến phòng giáo viên hai lần một ngày đâu."
Thị lực của Chu Lân Nhượng vô cùng tốt, cậu nhìn thấy hai nữ sinh mặc đồng phục đứng trong khung cửa sổ màu xanh sẫm, một người trong đó vẫy tay với cậu, vòng tay trên cổ tay lấp lánh dưới ánh nắng.
Một người quay đi trước, cậu mơ hồ cảm thấy có chút quen mắt. Hình như đã gặp ở đâu rồi.
"Tiểu Nhượng mau đến đây, phó hiệu trưởng muốn hỏi con mấy câu." Bác
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-phai-cau-chan-song-roi-khong/2783562/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.