Một đêm trước kì thi cuối kỳ, Nghê Diên thức đêm giúp Tùng Gia ôn những điểm quan trọng, hai người gọi video trao đổi.
Trên bàn học của Tùng Gia chất đầy tài liệu học tập bị cô ấy lật loạn, quyển này chồng lên quyển kia, các trang giấy tràn ngập dấu highlight.
Cô ấy cong chân gác lên ghế, cằm đặt trên đầu gối, học được nửa tiếng liền bắt đầu lơ là: “Diên Nhi, làm sao bây giờ, tớ quên hết mấy thứ vừa nhớ rồi.”
Nghê Diên có vẻ nhàn nhã hơn nhiều.
Tóc dài mới khô một nửa xõa trên vai, cô ôm túi chườm nóng, trên bàn có một ly sữa bò.
Cô đã soạn các câu hỏi thành quyển sổ nhỏ cầm tay, bổ sung cho Tùng Gia một chút kiến thức, cũng coi như là đang ôn tập lần hai.
Nghê Diên tiếp tục giảng, “Lật đến trang mười của tài liệu.”
Tùng Gia đứng lên, cô ấy định đạp ghế bỏ đi, không đủ điểm thì sao, cô ấy không sợ, nhiều lắm là tiền lì xì giảm một nửa thôi.
Nhưng nhìn Nghê Diên trước ống kính, cô ấy vẫn ngồi xuống.
Tùng Gia bực bội cầm sách đập lên đầu, cay đắng nói: “Diên Nhi à, học hành đúng là muốn mạng của tớ mà.”
Nghê Diên hiểu, dù sao toán cũng muốn nửa cái mạng chó của cô rồi. “Cứ từ từ, chúng ta vượt qua kỳ thi lần này rồi nói tiếp.” Nghê Diên nói.
Vẻ mặt Tùng Gia đau khổ, “Rốt cuộc là ai đáng ghét như vậy, sao lại phát minh ra thi thố thế.”
Nghê Diên: “Nếu cậu chịu nước tới chân mới nhảy sớm một ngày thì cũng không vất vả như bây giờ.”
“Đừng mắng đừng mắng nữa.” Tùng Gia tháo tất cả vòng tay và dây xích sáng lấp lánh trên tay xuống, vén tay áo lên cắn răng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-phai-cau-chan-song-roi-khong/2783585/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.