Lần này Chu Lân Nhượng bị bệnh khá nặng.
Cậu ho không ngừng, cổ họng sưng đau, toàn thân không còn sức nhưng may là tối hôm đó đã hạ sốt.
Thầm Tùng nói, mỗi ngày trước khi đặt chân xuống đất thì ngâm chân bằng nước nóng trước sẽ có hiệu quả, ông ấy còn đặc biệt nhấn mạnh không được để chân chạm đất, sau khi ra khỏi chăn liền bỏ vào nước mới có hiệu quả tốt nhất.
Thầm Niên nửa tin nửa ngờ nhưng buổi sáng vẫn lấy nước cho Chu Lân Nhượng rửa chân.
Đây là đãi ngộ mà chỉ có người bệnh mới có. “Nóng.” Chu Lân Nhượng nói.
Vừa để xuống cậu liền nhấc chân lên, Thầm Niên không cảm xúc nhấn chân cậu xuống, một tay khác lật “Sách thơ Đường cổ”, nói: “Chịu đựng đi.”
Nước nóng thông qua mu bàn chân Chu Lân Nhượng, đầu tiên là cảm giác tê như kim đâm.
Mười mấy giây sau mới thích ứng với nhiệt độ, mu bàn chân đã nóng đến đỏ bừng.
Không tới nửa tiếng trên người cậu đã đổ mồ hôi, thoải mái hơn không ít. Thầm Niên để sách xuống, dán mu bàn tay lên trán cậu, lo cậu sốt lại.
May là không có.
“Sao con lại cảm thế?” Cô ấy hỏi, “Có phải ăn mặc phong phanh đúng không? Mẹ đã nói con mặc quần thu rồi.”
Chu Lân Nhượng dùng giọng nói khàn khàn của mình tranh luận với cô ấy: “Đừng chuyện gì cũng liên quan đến quần thu, ngày nào đó mà té một cái thì cũng là do không mặc quần thu.”
“Còn không phải sao.” Thầm Niên nói, “Mặc quần thu vào thì con té không còn quá đau nữa.”
“Đúng không hổ là cô giáo của Nghê Câu Câu.” Nói thế nào cũng có lý.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-phai-cau-chan-song-roi-khong/2783587/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.