Bữa tiệc lại quay lại với dáng vẻ ban đầu, không tránh khỏi những lời ra tiếng vào nhưng bọn họ đều không muốn quan tâm.
Bà Kim lấy lại hết bình tĩnh, can đảm cần đó mà nhỏ giọng lên tiếng.
- Chúng ta về nhà thôi.
Tất cả người của Hách gia và Kim gia đều rời khỏi bữa tiệc.
Có vẻ như bà Kim đang cố nén giấu đi cảm xúc của mình khi gặp lại Lộ Khiết.
Giờ đây bà chỉ muốn về nhà, muốn ôm đứa con nhỏ vào lòng mà nói lời xin lỗi với nó.
Tại Kim gia, tất cả mọi người đều lặng lẽ nghe lại câu chuyện quá khứ đau lòng của ông bà Kim.
Bờ vai Lộ Khiết run lên, nước mắt cô cứ theo dòng mà chảy xuống hai gò má.
Bên cạnh, bà Hách cũng chỉ biết vuốt ve an ủi cô.
Lão Kim trước nay mạnh mẽ, cứng rắn, nay cũng bật khóc vì đứa con gái tội nghiệp của mình.
- Lộ Khiết, ba mẹ xin lỗi con… là ba mẹ bất tài, không thể nuôi nấng con… là ba mẹ vô dụng…
Lộ Khiết đứng dậy quỳ gối trước mặt ông bà, từng giọt nước mắt lăn dài xuống.
Trước nay cô chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có gia đình, có ba mẹ.
Ngày đầu gặp ông bà, cô đã cảm nhận rất rõ tình thương của một người cha, một người mẹ.
Cũng chính vì vậy mà cô luôn muốn ích kỷ, muốn họ mãi mãi coi cô như đứa con gái của mình, chỉ không ngờ rằng cô lại chính là con gái ruột của họ.
- Là Lộ Khiết không ngoan, không khoẻ mạnh cùng ba mẹ và chị hai
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-vo-hoan-doi/215115/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.