Lưu tổng muốn xem camera trong một giờ vừa qua, cô đi lấy về đây, mau lên!”Vệ Vi thúc giục mấy câu xong, liền vội vàng đi vào phòng làm việc của Lưu Chấn.
Nhiếp Nhiên nhìn cánh cửa đó một cái, sau đó đi tới phòng bảo vệ dưới tầng.
Sau khi cô nói tình hình với bảo vệ, bảo vệ lập tức trích xuất tất cả các camera trong một giờ nghỉ trưa đó raNhiếp Nhiên mang theo USB đi thẳng vào phòng làm việc của Lưu Chấn.
Sau khi Lưu Chấn xem kĩ càng năm sáu lần, xác nhận không có vấn đề gì, lúc này mới để Vệ Vi và Nhiếp Nhiên rời đi.
Nhưng lúc gần đi, Lưu Chấn như đột nhiên nhớ ra cái gì đó, gọi Nhiếp Nhiên lại.
“Trợ lý thư ký, cô chờ một chút!” Nhiếp Nhiên nhất thời đứng khựngcửa, trong lòng hơi lo lắng, nhưng trên mặt không dám lộ ra nửa phần.
Lưu Chẩn nhìn kĩ cô, sau đó nói: “Có phải cô là cô gái3lần trước ra nước ngoài cùng với Hoắc Hoành không?”Nhiếp Nhiên sững lại sau ba giây, lúc này mới gật đầu cứng ngắc“Vết thương của cô khỏi chưa?” Lưu Chấn lại hỏiNhiếp Nhiên chỉ thấy kỳ lạ, không có chuyện gì sao lại nhắc tới vết thương của cô chứ? Tuy trong lòng thấy khó hiểu nhưng phải trả lời thì vẫn phải trả lời thôi, “Đỡ hơn nhiều rồi, cảm ơn Lưu tổng quan tâm.
” “Ừm, lần sau hợp tác thương mại, cô đi cùng với tôi.
” Lưu Chấn nói xong liền cúi đầu bắt đầu xử lý giấy tờĐây coi như là được cất nhắc ư? Nhiếp Nhiên giật mình nhìn chằm chằm vào ông ta cho tới
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-vo-nam-vung-cua-nhi-thieu/969423/chuong-133.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.