Phòng khách rộng lớn trong không chỉ còn lại Hoắc Hoành và A Hổ căn phòng yên tĩnh đến phát sợ.
Hoắc Hoành vẫn không thay đổi sắc mặt, A Hổ nhìn thấy dáng vẻ của anh ta, cuối cùng vẫn không chịu nổi mà gọi một tiếng: “Nhị thiếu.
” “Không phải là cần trị liệu sao, về phòng thôi.
” Hoắc Hoành lãnh đạm nói.
A Hổ lặng lẽ thở dài một cái, chỉ có thể đay Hoắc Hoành và phòng thôi.
Vừa đẩy Hoắc Hoành vào phòng thì điện thoại của A Hổ vang lên, vì không muốn ảnh hưởng đến Hoắc Hoành nên anh ta biết ý đi ra ngoài cửa ngheNhưng ngay lập tức tiếng quát của A Hổ đã vọng vào trong phòng: “Cái gì? Mất dấu rồi? Có một cô gái mà các anh cũng để mất đầu, các anh làm ăn kiểu gì vậy? Tôi còn cần các anh để làm gì không biết! Tìm cho tôi, bảo tất cả đi tìm!” Mất dấu rồi sao? Hoắc Hoành nghe tiếng mắng của A Hổ rồi lại liếc nhìn đồng hồ, xem ra cô gái này không giữ được bình tĩnh nữa rồi.
Dập máy xong, A Hổ vội vàng bước vào, gương mặt đầy lo lắng: “Nhị thiếu, bọn thuộc hạ vừa gọi đến báo mất dấu rồi ạ.
” “Tôi biết rồi.
” Giọng Hoắc Hoành rất bình tĩnh, Á Hổ cho rằng anh ta đang rất giậnDù sao thì Đại thiểu vừa chọc tức Nhị thiếu, giờ mình lại làm hỏng việc, nhất định là không tránh nổi bị phạt nặng rồi“Tôi xin lỗi, Nhị thiểu, là tôi quá lơ là rồiBây giờ tôi lập tức phái người đi tìm cô Diệp, nhất định cô ấy sẽ bình yên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-vo-nam-vung-cua-nhi-thieu/969520/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.