Mấy ngày sau bọn họ lại tiếp tục lên đường hỏi thăm tin tức của Cổ Vương, hai người cứ thế đi qua hết thành trấn này đến thành trấn khác, ngày qua ngày rất tiêu diêu tự tại, có đôi khi chơi vui vẻ khiến cho Sở Tuyền cơ hồ muốn quên mất mục tiêu của mình.
Thuở nhỏ, nàng được bảo hộ rất kỹ, không có cơ hội được đến sông núi nam bắc vui chơi nhìn cảnh đẹp, cho nên lúc này, được kiến thức đến núi non, sông suối cùng với những phong tục tập quán khắp nơi, Sở Tuyền mải vui đến quên cả trời đất, cho dù Sa Vô Kỵ chưa tìm được chỗ ở của Cổ Vương, nàng cũng sẽ vui vẻ không hề để ý mà nơi nơi vui chơi, hơn nữa, cùng hắn ở một chỗ rất thích nha…
Nhưng mà, thời gian càng lâu, nàng cũng sẽ lo lắng đại ca tìm đến. Nếu đại ca đích thân xuất mã, mà nàng lại chưa tìm được Cổ Vương bảo hộ cho mình, đến lúc đó bị tha về Miêu Cương, thì thật là… cười không nổi rồi…
Vào giữa trưa một ngày nọ, bọn họ ghé vào một quán trà để nghỉ ngơi…
Sở Tuyền nhảy xuống ngựa, dẫn đầu đi vào trong quán trà, vì tránh để người khác chú ý, nàng đã sớm thay y phục người Hán.
Chọn một cái bàn ngồi xuống, nàng gọi một bình trà lạnh cùng ít điểm tâm, Sa Vô Kỵ bởi vì bận cho ngựa ăn nên vẫn chưa đi vào…
Quán trà không lớn, bên trong chỉ có hai, ba bàn dành cho khách, cho nên người ở cách vách nói chuyện gì, nàng đều nghe được tất cả. Sở
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/co-vuong/389395/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.