Quý Vân Sơ không còn lời gì để nói, trầm mặc sau một lúc lâu, nhìn khuôn mặt ngày càng đỏ của Tiểu Lục, Quý Vân Sơ sợ làm Tiểu Lục giận điên lên, nghĩ rồi lại nói: “Ta là một đại nam nhân ta có thể làm gì Đại vương? Các ngươi có thể sử dụng đầu óc có được được không?”“Ngươi còn không biết xấu hổ nói như vậy, chính là ngươi đem mấy chuyện bất lương trong kinh thành đưa tới trại chúng ta, ngươi ái mộ trại chủ nhưng cầu mà không được vì thế thẹn quá hóa giận liền tự mình động thủ!”“A này…… Trí tưởng tượng của ngươi có phải quá phong phú hay không?” Quý Vân Sơ nghẹn họng, không nói nên lời, nàng chỉ là một học sinh ba tốt cái cần cù chăm chỉ muốn làm nông nghiệp, thế nhưng lại bị người đời bịa đặt, là do người cổ đại quá rảnh rỗi không có việc gì làm sao?“A, bị ta nói trúng rồi đi! Tiểu tử thối, ngươi tốt nhất nên thành thật cho ta!” Tiểu Lục thở phì phò nói, hắn thật sự rất tức giận, đều do hắn tối hôm qua không ở đó, mới để Quý Vân Sơ thừa cơ làm chuyện xấu, về sau nhất định phải thời khắc nhìn chằm chằm khẩn Quý Vân Sơ.
Quý Vân Sơ không thành lời, bất đắc dĩ nói: “Ta chỉ thích mỹ kiều nương, không thích xú nam nhân thối.
”“Ngươi là đang nói trại chủ chúng ta là xú nam nhân sao?”Quý Vân Sơ mắt trợn trắng: “Là ngươi nói đó, không phải ta nói.
” Trước khi Tiểu Lục tức giận, nàng lại bổ sung thêm: “Ta thật sự chỉ thích thân đẩy ngã mấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/con-duong-duong-thanh-ap-trai-phu-nhan/2098154/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.