Trong phòng trà riêng, mấy anh em nhà họ Tư tụ họp như thường lệ. Mọi lần đều đánh mạt chược vui vẻ, lần này không khí lại nặng nề khác thường, chẳng có lấy một tiếng cười nói.
"Thật sự quá đáng lắm rồi!" Chị dâu cả vừa buồn vừa giận, cúi đầu lau nước mắt.
"Chị dâu làm sao vậy ạ?" Tư Y Y nhìn qua thì thấy anh cả cũng đang trầm mặc bất thường.
"Chẳng phải hôm trước chị khoe với mấy đứa Tiểu Kỳ được nhận vào trường tiểu học quý tộc, mới vào không lâu đã được phân vào lớp thiên tài sao." Chị dâu cả nghẹn ngào nói.
"Chị cứ tưởng là vì thành tích thi cử của thằng bé tốt, biểu hiện cũng ngoan ngoãn nên mới được chọn vào lớp đó, ai ngờ... ai ngờ..."
"Rồi sao ạ?" Tư Y Y nhíu mày.
"Mấy hôm trước lại bị chuyển ra khỏi lớp ấy." Anh cả mặt đanh lại.
Trong phòng riêng thoáng chốc lặng ngắt, chị dâu hai không nhịn được lên tiếng.
"Mọi người không biết đấy thôi, sau buổi từ thiện hôm trước, có không ít người tìm tới muốn bàn chuyện hôn sự cho Bắc Viễn và Tiểu Huyên."
Mọi người cùng nhìn về phía chị dâu hai.
"Em còn định sắp xếp cho Tiểu Huyên một cậu trai." Chị dâu hai đầy vẻ tiếc nuối, "Là cháu đích tôn nhà họ Trần, có vài nét giống diễn viên hạng mười tám mà con bé thích. Cậu ta xem ảnh Tiểu Huyên xong thì rất vừa ý, còn nói sẵn sàng chờ con bé về để tìm hiểu cho đàng hoàng."
"Mấy hôm đó, bố mẹ cậu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/con-re-van-nam-chu-xuong-tay-voi-ta-roi/2842661/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.