Ngoã lặc hoàng đế trị vì hai mươi ba mùa hè , Tây Bắc phát động chiến tranh , tam hoàng tử Thừa Đức thống lĩnh mười lăm vạn đại quân chinh phạt đạo quân Tây La Minh ,trợ giúp bộ tộc Hách Liên phục quốc, đại quân xuất chinh đã hai mươi ngày ,đã vào địa phận thảo nguyên Hách Liên quốc.
Thảo nguyên xinh đẹp hơn những gì tôi từng tưởng tượng, bởi là mùa hè, xa xa những bụi hoa dại mọc trên những bờ dốc thoải ,từng khóm từng khóm , tuyệt đẹp, nếu không phải đang theo đại đội nhân mã ,tôi đã dừng lại để đuổi hoa bắt bướm rồi.
Tuy thảo nguyên đẹp đẽ thế, nhưng dường như thiếu thiếu cái gì đó , ngẫm nghĩ hồi lâu , tôi mới phát hiện ra nơi này rất ít những căn lều bạt , nơi này có trời xanh , mây trắng, muôn cây đua nở, nhưng lại thiếu màu trắng của những căn lều bạt , cùng đàn gia cầm .
Từ khi tiến vào thảo nguyên đoàn quân của Thừa Đức đã phải tập trung cảnh giác cao độ , hành quân cũng chậm lại , từ trước đã phái các tay dọ thám đi tìm hiểu xung quanh, nhưng cũng chưa tìm thấy chỗ đóng đồn của đạo quân Tây La Minh .
Thừa Đức vén màn đi vào lều , tôi đang nằm sấp trên giường xoa xoa cái mông đáng thương ,miệng không ngừng rên rỉ đau đớn .
" Đã bảo nàng ngồi xe, nàng lại muốn chơi nổi . Đây có phải là tự mình làm khổ mình không ? " Thừa Đức nói.
"Hic, cái này gọi là đua đòi thì thiệt thân ! " Tôi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-chua-cau-than/2468411/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.