Bên ngoài Điện Bảo Hoà, ở một góc cái lu đồng lớn trữ nước đề phòng hỏa hoạn nào đó, Đỗ Thiên Thiên núp người sau cái lu, chỉ thò đầu ra, cái cổ vươn dài ra nhìn về phía cửa điện.
“Chi bằng chúng ta đi thôi, ta thấy trời này như sắp mưa rồi.” Văn Tử Hi dựa mình vào lu, nhìn bầu trời bất tri bất giác thổi mấy đám đen tới và nói.
Sau khi chờ đợi một lúc lâu lại phóng ra một Văn Tử Diên vô cùng lo lắng gấp gáp, Đỗ Thiên Thiên có chút thất vọng, gật đầu đồng ý, lúc đang định cùng Văn Tử Hi rời đi, không từ bỏ ý định mà quay đầu lại, đột nhiên phát hiện một bóng dáng tuấn kiệt nhàn nhã bước ra từ trong Điện Bảo Hòa.
“A! Từ từ!”
Đỗ Thiên Thiên túm lấy tay Văn Tử Hi kéo nàng quay lại một cái.
Văn Tử Hi trọng tâm dưới chân không vững cả người bổ nhào vào cái lu nước, đụng một cái.
“Ai yo.” Văn Tử Hi đầu óc tức khắc mơ mơ hồ hồ.
“Hắn ra rồi, hắn ra rồi!” Đỗ Thiên Thiên không chú ý tới Văn Tử Hi đang bị đụng đầu, cố tình đè thấp giọng nói không giấu nổi sự hưng phấn trong đó.
Văn Tử Hi lắc lắc cái đầu đang choáng váng, cố kiềm xuống một cơn buồn nôn đột nhiên từ dạ dày dâng lên, không trả lời.
Hạ Cẩn đi ra khỏi Điện Bảo Hòa, hắn uống không ít rượu, cho dù tửu lượng có tốt như nào cũng không tránh được đầu có chút nóng, nhìn xung quanh tứ phía, nhớ là Điện Bảo Hòa cách hoa viên cung Ninh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-chua-kim-ngoc-tai-ngoai/1635061/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.