Ngày hôm sau, Ninh Hoài dậy rất sớm, đúng là người trẻ tuổi, sau một đêm bận rộn với công việc nghỉ ngơi chưa được hai tiếng đồng hồ, lại tràn đầy sức lực và tình thần, vừa thức dậy đã không yên phận mà ôm lấy cọ xát với học sinh công chúa vẫn còn đang ngủ.
“Ư……” Văn Tử Hi bị đánh thức bởi sự ướt đẫm của đôi môi ai đó, đêm qua quằn quại quá lâu làm nàng vẫn chưa nghỉ ngơi đủ, không muốn mà đẩy Ninh Hoài ra và nói không còn sớm nữa bảo hắn nhanh chóng thức dậy đến Hàn Lâm viện đi.
Rõ ràng vẫn còn sớm mà, Ninh Hoài hôn lên lưng trắng ngọc của nàng, đặt người nằm sấp trên giường tiếp tục ăn hiếp một trận nữa, tinh thần sảng khoái minh mẫn đi ra khỏi cửa.
Văn Tử Hi lúc tỉnh dậy lần nữa thì mặt trời đã lên cao rồi.
Ngồi dậy khó khăn từ trên giường, eo không ngừng đau mỏi, hai đùi cũng nặng nề như con thuyền bị chìm, Văn Tử Hi từ chối thỉnh cầu vào hầu hạ của Song Duyệt, một mình đứng dậy tìm quần áo.
Vừa đứng dậy, liền cảm thấy có gì đấy ướt ướt tuôn ra, men theo đôi chân thon và thẳng của nàng chảy thẳng xuống bàn chân.
Văn Tử Hi lập tức đỏ mặt, nàng nhớ lúc hắn đi rõ ràng đã xử lý qua cho nàng rồi mà, những cái này, dự đoán là do để lại sâu bên trong.
Nhìn những vết trắng ở dưới chân, Văn Tử Hi chợt nghĩ tới những lời dặn dò trước lúc thành thân của Thành Dung hoàng hậu.
Như vậy…… có phải sẽ có bé
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-chua-kim-ngoc-tai-ngoai/1635074/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.