“Đây, đây, đây là…” Văn Tử Hi chỉ vào cây thước mà Ninh Hoài rút ra, mở to hai mắt nhìn.
Cây thước này nhìn thật quen thuộc.
Ninh Hoài gõ gõ cây thước trên tay mình, nói: “Vẫn còn nhớ nó chứ?”
Lúc là học sinh công chúa ở trên thượng thư phòng không chăm chỉ đọc sách đã bị hắn giáo huấn bằng chính cây thước này, lúc Ninh Hoài không còn làm sư phụ của Văn Tử Diên nữa là hắn đã đi thượng thư phòng để thu dọn đồ đạc, những cái khác đều chưa lấy, chỉ cầm cái thước này đi.
Vốn nghĩ là lấy về lưu lại làm kỉ niệm là được rồi, nhưng lại không ngờ rằng hắn và học sinh công chúa của hắn sau khi thành hôn vẫn có thể dùng tới nó.
Văn Tử Hi nghĩ lại lúc nàng không đọc thuộc bài liền bị Ninh Hoài đánh vào lòng bàn tay, trên bàn tay lại phảng phất cảm nhận được một mảnh nóng rát ngày hôm đó, vội vàng đem đôi bàn tay giấu đằng sau lưng, lắc lắc đầu nói: “Không nhớ, không nhớ, chàng đừng đem nó ra đây, ta cũng không có làm gì sai.”
Ninh Hoài cầm chiếc thước trên tay xoay nó một vòng, nhìn con dấu ấn khắc trên mặt thước và nói: “Nàng thử nghĩ lại xem?”
Văn Tử Hi cảm thấy nếu mình thật sự nói rõ ra nàng sai chỗ nào khẳng định là sẽ bị Ninh Hoài trách phạt, bèn nghĩ chi bằng chịu sai một tý, làm nũng một cái, liền đi lên phía trước chủ động ôm chặt eo hắn, giọng uốn éo nói: “Hoài ca ca ~”
“Ừm.” Ninh Hoài lên tiếng, không thừa nhận rằng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-chua-kim-ngoc-tai-ngoai/1635076/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.