Xa xa bỗng truyền đến tiếng khóc của một cô gái, đang trèo leo trên cây đại thụ để rèn luyện thể lực thì Lý Vân Dung bị tiếng khóc này thu hút, không nhịn được mà cẩn thận nghe ngóng. Là ai đang khóc? Kèm theo tiếng khóc còn có tiếng chửi rủa của một nữ nhân khác. Lý Vân Dung men theo cành cây lớn, tò mò đi theo tiếng khóc. Quả thực, cách đó không xa, bên cạnh ao, có một cô gái đang giáo huấn một cung nữ.
Hắc, đó không phải là đối thủ một mất một còn của nàng – Trương Thục phi sao? Cũng không biết cung nữ kia đắc tội gì với Trương Thục phi mà bị Trương Thục phi sai người nhấn xuống hồ nước.
Lý Vân Dung giận tái mặt, phẫn nộ tiến lên:
- Dừng tay! – nàng hét lớn, đi tới trước mặt cô gái, liếc mắt nhìn tỳ nữ đang run rẩy sợ hãi rồi quay sang trừng mắt nhìn nữ nhân trước mặt, lạnh giọng hỏi – Sao lại thế này?
Các phi tử khác đều a dua theo Trương Thục phi làm chủ, sai đâu đánh đó, nhưng vừa thấy Văn Nhạc công chúa nổi danh đanh đá điêu ngoa thì đều chột dạ sợ hãi cúi đầu chứ không dám nhìn thẳng vào mắt nàng. Duy chỉ có Trương Thục phi là ngạo mạn nghênh diện với Văn Nhạc công chúa:
- Bản cung đang giáo huấn nha đầu không biết quy củ phép tắc này, xin công chúa đừng nhiều chuyện.
- Giáo huấn? Ta thấy ngươi có vẻ đang muốn đẩy người ta xuống hồ nước. Ao này rất sâu, so với một người cao lớn cũng đã ngập đầu, ngươi muốn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-chua-that-le-nang-a/406626/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.