“Đích xác là sơ hở rất lớn.”
Ánh mặt trời ôn hòa rơi xuống song cửa sổ. Tĩnh Vương khép lại sổ sách nói: “Những năm này bận bịu củng cố binh lực, ngược lại không rảnh chú ý bên Lệ quận rồi, trường hợp nuốt riêng tiền thuế diễn ra ngày càng nghiêm trọng.”
Quân Nhàn một bên cười tủm tỉm nói: “Quận chủ Lệ quận lá gan đủ lớn!”
Mẫn Tâm nói: “Nếu phụ thân đã sớm biết, vì sao không cách chức giáng tội?”
“Năm ngoái đã phái người điều tra, nhưng không tra được chứng cứ. Vốn định đợi đầu xuân năm tới phái tâm phúc đắc lực xuôi Nam tới Lệ quận điều tra, hiện tại ta không nhàn rỗi.”
“Vì sao?”
Quân Nhàn gõ chiết phiến, khoan thai nói với Quân Mẫn Tâm: “Ca ca tới tìm ta chính là vì chuyện này. Hôm nay nhận được mật thư của trinh thám nói Hoàng đế cử người tới thị sát.”
“Thị sát?!” Quân Mẫn Tâm đột nhiên ngẩng đầu, trong đôi mắt thoáng qua một tia kinh ngạc.
Tĩnh Vương nhẹ nhàng gật đầu, mày đẹp khẽ nhíu: “Hai năm qua quân đội sẵn sàng ra trận sao có thể lừa gạt được tai mắt nằm vùng của Hoàng đế ở Tĩnh quốc? Chỉ sợ Khương Hoàng đã nghe nói phong phanh, trước phái người đến thăm dò thực hư, nếu là thật nhất định sẽ hạ lệnh, không kiêng nể tước bỏ chư hầu, không chút nương tay! Nếu tin tức đáng tin, hẳn là Cừu Tướng quân Cừu Sơ Chiếu và Khương Hoàng tử cùng đến. Về phần Khương Hoàng đến tột cùng là phái vị hoàng tử nào đến, thì ta không biết trước.”
Đường ray vận mệnh vẫn chưa lệch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-chua-thay-doi/1611036/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.