Ánh đèn phòng khách là sắc trắng lạnh lẽo.
Canh trứng lại là tông màu vàng óng.
Trình Tịch im lặng ăn, canh trứng có chút lạnh nhưng vẫn tinh tế, mềm mại.
Đối diện, Khương Phỉ mặc áo khoác ngồi trên sô pha, u oán nhìn cậu, vì buồn ngủ mà không ngừng gật gựa, thỉnh thoảng đầu lại giật một cái.
Có lần khi cả người không chịu nổi ngã hết về một bên, áo khoác trên vai áo cũng theo đó trượt xuống.
Trình Tịch khẽ ho một tiếng.
Khương Phỉ đột nhiên đứng dậy, cô mở mắt ra, không kiềm được nhíu mày, u oán lẩm bẩm, "Còn chưa ăn xong nữa sao?"
Trình Tịch "Ừ" một tiếng, ngẩng đầu nhìn cô.
Khi nhìn thấy đầu vai lộ ra từ hai dây áo mỏng manh, cậu chợt khựng lại, cúi đầu nói, "Mặc áo khoác vào"
Nhanh chóng che lại vệt đỏ trên xương quai xanh kia đi, quá chướng mắt.
"Hả?", Khương Phỉ khó hiểu.
Trình Tịch ngẩng đầu, "Tôi nói..."
Âm thanh đột nhiên im bặt.
Vệt đỏ kia thì có liên quan gì đến cậu chứ?
Nghĩ đến đây, Trình Tịch nhíu mày, vội vàng ăn hết chén canh trứng còn thừa, sau đó đứng lên đi về phía cầu thang, "Ngủ"
Mắt Khương Phỉ sáng lên, cầm lấy áo khoác đắp lên người và nằm xuống sô pha.
Trình Tịch ngừng lại trước cầu thang, quay đầu nhìn cô nhíu mày nói, "Không phải ở đây".
Sau khi đón nhận ánh mắt kinh ngạc của cô, cậu hơi chỉ về phía cửa phòng nằm khuất ở một bên, "Phòng cho khách"
Khương Phỉ trong mắt vẫn còn mơ màng do buồn ngủ, cả người ngây ngốc nhìn cửa phòng, lại lần nữa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-luoc-co-chap-cuong/237193/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.