Lần này Tưởng Niệm và Lâm Mông giữ đúng lời hứa, mùng tám họ đưa Lâm Tư Dư về nước.
Vì có việc ở công ty thực tập, Lâm Tư Triết đã về làm việc trước.
Lâm Hữu vui như trẩy hội xách hành lý chạy theo bố mẹ, không thèm nhìn Lục Thanh Nham lấy một lần, hành động của cậu cực kỳ nhanh nhẹn dứt khoát, vô cùng “vong ơn bội nghĩa”.
Lục Thanh Nham đành phải ngồi trong phòng gọi điện cho Lâm Hữu.
Biệt thự hai nhà chỉ các nhau vài mét, phòng của anh và Lâm Hữu lại đối diện nhau, ra ngoài ban công là có thể nhìn thấy phòng đối phương. Nếu người người võ nghệ cao cường lại táo bạo, hoàn toàn có thể trèo qua ban công sang nhà người kia.
Lâm Hữu nằm sấp trên giường đọc truyện tranh, bên cạnh là dâu tây mà anh cậu đã rửa sạch, vừa đọc truyện vừa tán gẫu với Lục Thanh Nham, “Lão Lục này, chuyện này em phải phê bình anh đấy, khoảng cách sinh cái đẹp, tiểu biệt thắng tân hôn. Chúng ta cách nhau vài mét thế này, vừa có thể nhìn nhau lại vừa thấy không rõ ràng, cực kỳ phù hợp để bồi đắp tình cảm. Cứ dính vào nhau mãi thì ra thể thống gì.”
Lục Thanh Nham cười nhạo, cực kỳ khinh thường.
“Hai hôm trước lúc tỏ tình với anh em đâu có nói vậy, em nói em cũng không muốn xa anh mà.” Lục Thanh Nham thẳng tay đào chuyện cũ, lột trần hành vi lừa đảo đáng xấu hổ của Lâm Hữu.
Lâm Hữu vui vẻ nói: “Những lời đàn ông nói khi không tỉnh táo sao tin là thật được. Lão
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-thuc-du-bat-cao-cap/2307500/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.