Khi Lục Thanh Nham nhận được cuộc gọi từ Lâm Hữu, anh vừa mới thức dậy. Lục Thanh Nham mặc bộ đồ ngủ màu đen, biếng nhác đứng nấu mỳ gói trong bếp.
Năm nay anh mới mười bảy, chiều cao đã vượt mốc 185cm. Ánh nắng vàng ươm rọi vào qua cửa sổ phòng bếp, hắt lên người anh, khuy áo ngủ màu đen cài lung tung, có thể trông thấy cơ bụng màu lúa mạch như ẩn như hiện bên dưới, dù anh đang vừa ngáp vừa nấu mỳ cũng chẳng khác nào đứng chụp ảnh trong studio.
Khi nhận cuộc gọi từ Lâm Hữu, anh cũng không nghĩ nhiều, chỉ tưởng rằng cậu gọi mình rủ đi đá bóng, còn chưa kịp bảo Lâm Hữu chờ mình một lát, anh đã nghe tiếng Lâm Hữu thều thào ở đầu dây bên kia, “Lão Lục, cứu anh em với, hình như tôi bị sốt rồi, không dậy nổi, ông mau lăn tới đây đưa tôi đi khám.”
Lục Thanh Nham không khỏi sửng sốt.
Với hiểu biết của anh về Lâm Hữu, nếu không phải thật sự sốt tới mức không nhấc người lên được thì chắc chắn Lâm Hữu không thể rầm rì nhờ anh giúp đỡ như vậy.
Lục Thanh Nham vội vàng tắt bếp, “Ông chờ tôi qua.”
Anh cũng không hơi đâu lo chuyện thay quần áo, cầm đại một chiếc áo khoác màu đen, xỏ chiếc quần bò rồi ra ngoài ngay, may mà nhà Lâm Hữu ở ngay đối diện nhà anh, qua đó không mất tới năm phút.
–
Khi Lục Thanh Nham chạy lên tầng hai nhà Lâm Hữu, anh ngửi thấy một mùi thơm khó tả, tựa như mùi hoa dịu dàng mềm mại, hương thơm tan trong không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-thuc-du-bat-cao-cap/2307557/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.