Lục Thanh Nham đi cùng Lâm Hữu lên tầng ba bệnh viện, nơi này là chuyên khoa pheromone Omega. Khác với sảnh lớn bệnh viện chật ních là người, số người ở đây ít hơn nhiều, bầu không khí cũng khá yên tĩnh, có pheromone mùi dâu tây thoang thoảng trong không khí, không biết là lẻn lỏi ra từ căn phòng nào.
Lục Thanh Nham ngửi mùi hương này, anh nhíu mày, không hiểu sao lại thấy hơi khó chịu, anh chỉ nghĩ mùi hương này còn không thơm bằng mùi hoa lan trong phòng Lâm Hữu.
Đây cũng là lần đầu tiên Lâm Hữu tới đây, đáng lý ra thì một Beta như cậu còn không biết cửa vào chuyên khoa Omega kéo ra theo hướng nào. Vậy mà bây giờ cậu lại bị khiêng lên giường bệnh, chuẩn bị đẩy vào phòng thực hiện hàng loạt kiểm tra vô cùng kỹ càng, chỉ để kiểm tra cậu có thật sự là một Omega vừa phân hóa không.
Cậu vừa thầm nghĩ chuyện này chẳng khác nào cổ tích nghìn lẻ một đêm, nhất định là ông bác sĩ vừa nãy nhầm rồi, lại vừa không kìm được cảm giác bồn chồn, bất giác đảo mắt tìm kiếm Lục Thanh Nham.
Trong bệnh viện rộng lớn này, cậu chỉ quen Lục Thanh Nham.
Lục Thanh Nham là anh em thân thiết nhất, trưởng thành cùng cậu từ nhỏ.
Lục Thanh Nham không kịp nói gì nhiều với cậu, anh chỉ có thể xoa nắn tay Lâm Hữu. Tay Lâm Hữu cũng rất nóng, dường như mùi hoa lan trên người cậu lại càng nồng hơn, dù là người chậm chạp như Lục Thanh Nham cũng láng máng nhận ra rằng đây không phải nước hoa mùi hoa lan
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-thuc-du-bat-cao-cap/2307555/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.