Không bao lâu, cha con Tiết gia bưng thức ăn lên bàn."Lục chưởng quỹ, Tiết mỗ bêu xấu." Tiết Bình Sơn khiêm tốn nói, "Ngài nếm thử xem có hợp khẩu vị không.”Ông ta cầm đũa lên, lại muốn đích thân gắp thức ăn cho Lục Kiến Vi.Lục Kiến Vi vội vàng ngăn cản: "Không cần, tôi tự mình ăn."Cô giả vờ chỉ là để hù dọa đối phương, không phải thật sự muốn người khác làm trâu làm ngựa cho mình."Mọi người đều ngồi đi."Cô ngồi ghế trên, Trương bá và Chu Nguyệt ngồi bên trái, cha con Tiết gia trực tiếp ngồi xuống ghế cuối, trên mặt không có sắc thái không tình nguyện nào.Lục Kiến Vi: "..."Lại một lần nữa cô cảm nhận sâu sắc được sự cẩn thận dè dặt của người bình thường khi đối mặt với võ giả."Lục chưởng quỹ, đây chính là chiêu bài của tiểu điếm." Tiết Bình Sơn chỉ món ăn ở chính giữa, thấp giọng giới thiệu với cô, "Nguyên liệu chính của món này là bồ câu được nuôi dưỡng cẩn thận, thêm vào mấy loại dược liệu ôn hòa, bổ dưỡng.
Trong bụng bồ câu có giấu cải trắng với vị ngọt thanh, có thể chống ngấy.”Lục Kiến Vi ngạc nhiên nói: "Còn ’túy tiên’ lý giải như thế nào?""Mọi người đều nghĩ bay lên trời là làm thần tiên, chim bay gần với thần tiên nhất.
Bồ câu lại là loài mang tin tức, có lẽ một ngày nào đó liền có thể mang lời cầu nguyện của mọi người truyền đến tai của thần tiên.
Cho nên tôi liền dùng tiên thay thế."Lục Kiến Vi cầm đũa gắp một miếng thịt đùi, đưa đến chóp mũi.
Quả nhiên trong thịt có mùi rượu nhàn nhạt,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-tu-dung-chay-that-su-khong-phai-hac-diem-ma/1124253/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.