Hệ thống nghe vậy, xấu hổ nói: “Lúc trước là tôi có chút thành kiến với cô.
”Nó nghĩ rằng một người keo kiệt như Lục Kiến Vi, sẽ không có trí tuệ uyên bác như vậy.
Lục Kiến Vi mỉm cười: “Không sao, là do tôi ẩn giấu quá sâu.
Cho tôi đổi ‘Hoành Ba Chưởng’, ‘Quy Tâm Kiếm Quyết’, thêm một cái ‘‘Nhạn Quá Vô Ngân’.
”Hệ thống: “Hả?”“Còn phải mua một món vũ khí.
” Cô kéo đến mục vũ khí, mở từng cái ra so sánh, giây sau liền ra quyết định, mua một thanh kiếm rẻ nhất, giá năm lượng bạc.
Hệ thống: “Cô muốn làm gì?”Lục Kiến Vi hỏi ngược lại: “Cậu có cảm thấy, khách điếm nên phát triển toàn diện.
”“Vậy thì sao?”“Dù sao tôi cũng chỉ có một người, sau này khách điếm có nhiều khách rồi, tôi không thể làm được tất cả mọi việc.
Không bằng bồi dưỡng thêm vài tên tay chân, để phân ưu cho khách điếm.
”Hệ thống cực kỳ kinh ngạc: “Ý của cô là…”“Đúng vậy.
”“Cô đã chịu chi tiền cho bọn họ?”Lục Kiến Vi nghiêm túc: “Đây là lý tưởng vì khách điếm phát triển toàn diện.
”“Không sợ bại lộ nội lực thấp?”“Tiểu Khách, sử dụng chiêu thức không nhất định phải phối hợp với nội lực chứ?”“Đúng là như vậy.
”Lục Kiến Vi thấy hệ thống bị cô dao động thành công, cười nói: “Sau này vì để nâng cao chiến lực tổng thể của khách điếm, bảo đảm an toàn của khách điếm, có thể tôi sẽ tiếp tục hoán đổi một số võ kỹ, cậu không được nhỏ nhen đấy.
”“Sẽ không.
” Nó có thể keo kiệt bằng ký chủ sao?Đuôi mắt Lục Kiến Vi cong lên:
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cong-tu-dung-chay-that-su-khong-phai-hac-diem-ma/1124265/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.