Thẩm Nguyên Ngọc nói xong liền đứng lên: "Con ở chỗ này bồi tội với đại cữu mẫu, xin đại cửu mẫu tha thứ cho tuổi trẻ còn ngu dốt của con!” Nói xong liền quỳ xuống, cung kính dập đầu Lâm thị ba cái.Lâm thị thật không nghĩ tới nàng có thể như vậy, trong phòng không có nha hoàn, sốt ruột vội vàng kêu lên: "Đều là người một nhà, cháu gái cần gì phải như thế? Viễn nhi còn không mau đỡ biểu muội con đứng lên!”Chu Hồng Viễn nghe mẫu thân dặn dò, vội vàng nhảy người lên, đưa tay đỡ Thẩm Nguyên Ngọc dậy.
Thời đại này nam nữ còn chưa đến mức khắc nghiệt "nam nữ bảy tuổi không cùng bàn" như thời Tống Minh, tuy nhiên giới nhà cao cửa rộng bởi vì mấy đời nối tiếp kinh học gia truyền, vẫn hết sức xem trọng.Chu Hồng Viễn vốn là người tiêu sái, vừa rồi mẫu thân bảo hắn đỡ biểu muội lên thì hắn đi đỡ, huống chi lại là anh chị em cô cậu chí thân, chờ thật sự nâng cánh tay mềm mại của Thẩm Nguyên Ngọc, trong khoảng thời gian ngắn hắn bỗng nhiên có chút không được tự nhiên, trên mặt liền cảm thấy hơi nóng lên.Ngược lại Thẩm Nguyên Ngọc thoải mái đứng lên, lúc này mới giảm bớt sự xấu hổ của hắn.
Trong lòng tự giễu nói ta vậy mà còn không rộng lượng bằng một nữ hài tử.Trầm Nguyên Ngọc nói: "Đại cữu mẫu khoan dung đại lượng, chịu tha thứ cho Ngọc nhi, Ngọc nhi cảm kích vô cùng!”Lâm thị thở dài nói: "Đại cửu mẫu con là người hẹp hòi như vậy sao?" Ngữ khí dừng một chút: "Nói thật, trước kia
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cung-nam-tay-chang/169314/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.