Tối hôm ấy, Lận Tắc không nghỉ lại thư phòng nữa, cả bữa tối cũng dùng tại Trường Trạch đường.
Khi hầu hạ Tùy Đường tắm gội, Mai Tiết từ tận đáy lòng thán phục: “Vẫn là Điện hạ lợi hại.”
Tùy Đường vốc nước đùa nghịch, nhướng mày nói: “Cô rất dụng tâm, tự nhiên hắn sẽ cảm nhận được.”
Tắm xong lên giường, Tùy Đường vẫn không lơi là.
Nàng không nằm xuống mà tựa lưng vào vách trong, ngồi xếp bằng trên giường, bảo Lận Tắc dời đến một chiếc bàn thấp kê giữa giường.
“Ngươi ngồi phía bên kia, đặt cánh tay lên bàn này.”
Lận Tắc lấy một chiếc gối mềm kê vào sau lưng nàng, rồi quay lại làm theo.
“Lòng bàn tay ngửa ra, nắm hờ, cổ tay hơi cong.” Tùy Đường vừa nói vừa với tay tìm đến tay Lận Tắc, xác nhận tư thế đúng rồi từ từ di chuyển đến phần lõm giữa hai gân tay phía trong cánh tay hắn, bắt đầu xoa bóp, “Chỗ này là huyệt Đại Lăng. Dùng phần bụng ngón cái day sang trái sáu mươi lần, rồi sang phải sáu mươi lần, mỗi lần ba hiệp, có thể giảm đau tức ngực. Hôm nay cô mới học được.”
Xoa bóp cần lực đạo, nàng quỳ ngồi hẳn lên phía trước bàn, cúi đầu chuyên tâm làm việc.
Mái tóc đen xõa hết sang một bên vai trái, buông xuống trước ngực, để lộ một đoạn cổ trắng mịn. Tóc vừa gội xong thoảng hương dầu quế, lan tỏa khắp gian phòng.
Chỉ cách nhau một chiếc bàn, sắc hương cùng lúc xâm nhập vào mắt mũi nam nhân.
Lận Tắc nghiêng người lại gần: “Hôm nay Đổng Chân đến, là dạy cái này?”
“Không
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cung-quan-ke-can/2744860/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.