Sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng rõ, mới đến canh Mão, thì Lận Tắc đã thức dậy.
“Chẳng phải nói Quảng Lâm viên chỉ cách ngoài thành Lạc Dương năm mươi dặm thôi sao, dù là ngày tuyết gió, thúc ngựa hơn một canh giờ cũng đến rồi mà.” Tùy Đường mắt còn ngái ngủ, nâng cánh tay trái muốn giúp hắn thắt đai lưng.
Lận Tắc trách nhẹ: “Điện hạ chẳng để tâm gì đến thần, hôm nay thần mặc giáp trụ.”
“Đời này nhất định cô sẽ nhớ kỹ.” Tùy Đường cong mày cười tươi, “Tư Không đại nhân, hầu cô thay y phục.”
“Trời giá rét như vầy, làm gì thế?”
“Tiễn Tam lang.”
Lận Tắc nhìn nàng, tay chưa kịp chạm được đến đai lưng hắn đã sớm rụt về trong chăn, liền cúi đầu cười khẽ. Hắn xoay người, rót chén trà mang lại bên giường, lôi tay nàng ra khỏi chăn ấm.
Phụ nhân mày chau nhẹ, hiển nhiên là chẳng tình nguyện.
“Không bảo nàng dậy.” Lận Tắc đưa chén trà đến tay nàng.
“Cô không khát.” Tùy Đường quấn kín chăn, ngáp liên tục.
“Là cho ta.” Lận Tắc cúi đầu, giọng trầm thấp như nước, “Như tối qua vậy, đút ta uống.”
Công chúa như mèo nhỏ, đầu óc còn lơ mơ, động tác cũng lười biếng và chậm rãi.
“Như vậy, liền coi như Điện hạ tiễn Tam lang rồi.” Nam nhân thì thầm bên tai nàng.
Tùy Đường lập tức ngồi dậy, vội vàng cầm lấy chén trà.
Lúc ấy, Lận Tắc đã rửa mặt xong, ở khoảng cách gần như thế, trên người còn mang mùi xà phòng. Khi hắn nghiêng mình uống, tóc mai gọn gàng lướt qua cạnh tay nàng. Trà sắp cạn, hắn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cung-quan-ke-can/2744870/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.