Lô Tam Hộ và Nguyễn Hoàng Nam thống nhất sẽ tách ra để tìm Bùi Ngọc Bích cho nhanh, thật ra cả hai đều đem theo một ít đồ dùng cá nhân của cô bên mình. Diện tích tòa thành Phong Đô này không nhỏ, nếu muốn đi hết thì có lẽ hai tiếng đồng hồ là không đủ, mà "người" ở đây thì rất nhiều, bọn Lô Tam Hộ sợ trong một phút khẩn trương sẽ không nhìn cẩn thận một nơi nào đó nên mới mang theo đồ dùng của Bùi Ngọc Bích, hi vọng khi cô thấy chúng sẽ biết tìm đến chỗ họ.
Lô Tam Hộ rẽ sang một con đường ít đông đúc hơn, dọc đường là dãy tứ hợp viện nối đuôi nhau, trước cổng thỉnh thoảng chỉ thấy có đôi ba người ngồi trò chuyện. Họ thấy sự xuất hiện của cậu thì tỏ vẻ rất ngạc nhiên, nhìn kĩ thì cậu mới thấy những người ở đây đều là mấy ông lão, bà lão.
Một ông lão râu, tóc bạc phơ giơ tay vẫy vẫy cậu, Lô Tam Hộ còn đưa mắt nhìn xung quanh mình để chắc chắn là mình không hiểu lầm ý cụ. Cả con đường này, quả thật chỉ có mỗi mình cậu bước vào thôi, ông lão ấy đúng là đang gọi cậu. Thay vì đến đó, cậu chỉ gật gật đầu cười nhẹ với ông xem như là lời chào rồi cắm đầu đi tiếp.
Chẳng đi được mấy bước thì cậu thấy ông lão đang đứng ở phía trước, ông tiếp tục vẫy vẫy cậu, khuôn mặt lão vàng lọt gầy guộc, đôi mắt hí như một đường chỉ, miệng cười của ông càng lúc càng lớn, da xung quanh miệng bắt đầu nứt toạc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cung-quy-dam-luyen-ai/2075260/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.