Ăn cơm tối, nghỉ ngơi, tắm rửa sạch sẽ xong hết, Lô Tam Hộ mới lật đật chạy sang nhà Nguyễn Hoàng Nam. Nhà cả hai cũng ở gần nhau, từ nhỏ không phải cậu ở lại bên nhà anh ngủ thì cũng là anh qua bên cậu ngủ đến sáng, bậc phụ huynh chỉ cần biết là cậu đi với anh cũng không thèm quản nữa.
Lô Tam Hộ mang theo một bọc quần áo và hình thẻ như đã được dặn trước đến nhà Nguyễn Hoàng Nam, anh đang bận bịu chuẩn bị đồ đạc nên chẳng rảnh tiếp cậu, thấy cậu thả bọc đồ xuống rồi nhàn hạ xem tivi thì cũng chướng mắt nên tiện thể sai cậu chạy vặt.
Lô Tam Hộ nhận lấy bài vị bằng gỗ từ tay Nguyễn Hoàng Nam, trên bài vị đó còn ghi cả họ tên và ngày tháng năm sinh của cậu, khóe môi cậu giật giật mấy cái, đang định chửi ầm lên thì thấy bài vị Nguyễn Hoàng Nam đang cầm trên tay cũng không khác cậu, anh còn tiện tay dán luôn hình mình lên đó.
"Mày đang tự trù ẻo bản thân đấy à?"
Nguyễn Hoàng Nam không thèm chấp cậu, tay chân thoăn thoắt chuyển sang việc ghi bùa chú lên chiếc đèn lồng giấy trắng tinh.
"Nói mày ngu cũng không sai mà. Người sống không thể xuống đó được, tụi mình phải giả chết."
Lô Tam Hộ nghe xong thì hè hè cười, cũng chẳng buồn phủ nhận lời mắng nhiếc vừa rồi của anh, cậu cũng đem từ trong bọc ra hình thẻ của mình rồi dán lên đấy.
Cả ba người loay hoay một lúc thì cũng đã gần mười một giờ, các nhà trong chợ đã sớm đóng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cung-quy-dam-luyen-ai/2075262/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.