Lý Phùng Trì bị ăn một trận đòn rồi qua lời kể đứt quãng của La Đại Mãn, cậu mới hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện. Tính cậu vốn không bốc đồng nên kìm nén cơn giận dữ trước đã, rồi mới tìm Lâm Giáng Ngụ và mấy người kia để nói chuyện.
Nào ngờ, Lâm Giáng Ngụ liên tục khiêu khích, lời lẽ ngày càng khó nghe. Thế nên cả hai bên không tránh khỏi ẩu đả. Trong lúc nóng giận, Lý Phùng Trì nhắm thẳng vào Lâm Giáng Ngụ mà đánh, chẳng ai kéo nổi. Cậu ra tay không còn biết nặng nhẹ, cuối cùng khiến đối phương phải nhập viện.
Thầy giám thị sắc mặt nghiêm trọng, giải thích rõ ràng mọi chuyện với Trình Kính Giai rồi quay sang nhìn Lý Phùng Trì, người từ đầu đến cuối chẳng nói lời nào. Ông trầm giọng: “Lâm Giáng Ngụ vẫn đang nằm viện. Gia đình cậu ta chắc chắn không dễ dàng bỏ qua. Bắt em công khai xin lỗi là chưa đủ. Trường sẽ phải kỷ luật nặng, ghi vào học bạ, đồng thời em phải về nhà tự kiểm điểm hai tuần.”
Từ “kỷ luật” và “về nhà tự kiểm điểm” vốn chẳng xa lạ gì với Trình Kính Giai thời còn học cấp ba. Cô hiểu rõ chúng đáng sợ thế nào với một học sinh giỏi, chẳng khác gì bị kề dao vào cổ.
Cô chớp đôi mắt tinh ranh, liếc nhìn Lý Phùng Trì.
Gương mặt chàng trai bình thản, như thể đã lường trước kết cục này. Lời thầy giám thị chẳng làm cậu dao động chút nào. Lưng cậu thẳng tắp, lễ phép gật đầu: “Em hiểu rồi ạ.”
Thầy giám thị đã chuẩn bị sẵn một bài thuyết giáo
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cung-thu-sac-hoa-hong-uy-nhi-ngat/2852205/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.