Trình Kính Giai tức đến mức tim gan phổi đau nhói. Từ nhỏ đến giờ, trong chuyện tình cảm thì cô muốn gì được nấy, chỉ có cô khiến người khác đau lòng chứ chưa bao giờ bị ai chọc giận. Vậy mà giờ đây Lý Phùng Trì không những thầm thích bạn cùng phòng cô, còn liên tục lớn tiếng với cô.
Mấy ngày trước cô còn cố tránh mặt cậu, nghĩ rằng có lẽ cậu đã động lòng vì mình. Giờ mới biết hoá ra là cô tự phụ. Không cần thiết phải tránh né làm gì. Cậu đâu có thích cô.
"Chị không muốn cãi nhau về chuyện vô vị này. Em vào trước đi, để chị hút điếu thuốc bình tĩnh lại." Trình Kính Giai nói giọng đều đều, chậm rãi lấy bật lửa và thuốc lá từ trong túi. Ánh nắng bao phủ lấy cô, hàng mi dài in bóng xuống làn da mịn màng, đẹp đến mức khó tả.
Cô quen thuộc ngậm điếu thuốc, tiếng bật lửa "tách" một cái, ngọn lửa bùng lên. Gương mặt kiều diễm vẫn giữ được vẻ quyến rũ mà không hề tầm thường. Khi cắn điếu thuốc, đôi môi hé mở lộ ra chiếc răng nanh nhỏ.
Như lời bà nội từng nói - đây chính là "nữ Bồ Tát biết hút thuốc".
Lý Phùng Trì nhìn cô, cơn giận trong lòng tự nhiên tan biến. Trong lòng tự chế giễu:
Cô ấy đẹp như vậy.
Bị cô ấy đùa giỡn cũng là vinh hạnh của mình.
"Hút ít thôi." Cậu định nói thêm vài câu, nhưng cô đã không kiên nhẫn phẩy tay ngắt lời, đôi mắt hồ ly như phun lửa: "Không hút thuốc thì hút em à?"
Lý Phùng Trì bị thái độ này
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cung-thu-sac-hoa-hong-uy-nhi-ngat/2852204/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.