Khi Chử Thanh Oản vừa khóc, Thất hoàng tử ban đầu còn rất đắc ý, nhưng thấy người đến ngày càng đông, kẻ hoảng loạn đầu tiên chính là hắn.
Bản năng của con người là tìm lợi tránh hại, hắn vô thức tiến lên kéo Chử Thanh Oản, giận dữ quát:
“Ngươi đừng khóc nữa!”
Chử Thanh Oản thuận theo lực kéo của hắn, trực tiếp ngã nhào xuống đất, khiến người ngoài nhìn vào cứ ngỡ Thất hoàng tử đã đẩy Chử Thanh Oản ngã. Sắc mặt Thất hoàng tử trắng bệch đi một chút, bỗng nhiên, một tiếng kinh ngạc vang lên giữa đám đông:
“Oản Oản!”
Từ trong đám đông, một người vội vã bước ra, ngồi xuống ôm Chử Thanh Oản vào lòng, đau lòng vỗ về lưng nàng.
Chử Thanh Oản vừa thấy người đến, càng khóc nức nở hơn, nàng gào lên trong tiếng nấc: “Mẫu thân!”
Hôm nay là sinh thần của Quý phi, các mệnh phụ vào cung dự yến tiệc, nhưng trước tiên phải đến Khôn Ninh Cung để thỉnh an Hoàng hậu. Hoàng hậu chứng kiến cảnh này, lông mày nhíu chặt: “Chuyện gì thế này?”
Chử Thanh Oản chỉ khóc mà không nói gì.
Thất hoàng tử nhận ra Hoàng hậu, hắn sợ đến mức mặt mày tái mét, vội vàng lên tiếng trước:
“Là nàng ta! Nàng ta cướp đồ của ta!”
Hoàng hậu đối với các nữ quyến trong hậu cung, bao gồm cả các hoàng tử, có chút hiểu biết. Nàng từng khuyên Chu Tu dung không nên quá nuông chiều Thất hoàng tử, thiên vị quá mức sẽ gieo mầm họa cho tình anh em bất hòa. Nhưng giờ đây, rõ ràng Chu Tu dung chẳng hề để lời nàng vào tai.
Hoàng hậu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-chien-vinh-sung-oc-li-dich-tinh-tinh/2991904/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.