Tôn lão nương giận dữ chửi mắng.
Nhưng dù có chửi ghê gớm đến đâu, bà ta cũng chẳng dám động tay động chân.
Lão đại xem nương con họ như tròng con mắt, lỡ mà xích mích lớn rồi hắn giấu tiền đào than đi thì cả nhà biết trông chờ vào đâu đây?
Tạ Ngọc Uyên xách giỏ trúc ra ngoài, đến cổng thì cảm nhận thấy có ánh mắt sau lưng.
Ngoảnh lại.
Ở cửa phòng phía đông, Tôn Lão Nhị đang khoanh tay đứng đó, ánh mắt lạnh như rắn độc chằm chằm nhìn nàng, ánh lên vẻ hiểm ác.
Nàng lạnh cả người.
Không chừng đám thú vật này tính ra tay sớm cũng nên.
Tạ Ngọc Uyên ngước nhìn mặt trời chiều u ám nơi chân trời, rồi nhanh chóng băng qua bờ ruộng, chạy vội vào rừng trúc.
Người Tôn gia còn sĩ diện, trời chưa tối họ chưa dám ra tay trắng trợn, nàng phải trở về trước khi trời sập tối.
Giang Nam, rừng trúc quanh năm xanh mướt.
Tạ Ngọc Uyên bước chậm lại, nhẹ nhàng len lỏi giữa các bụi trúc, chẳng mấy chốc mà đã tìm thấy thứ mình muốn.
Để tránh bị nghi ngờ nên nàng lại nhặt thêm một giỏ củi khô, hối hả quay về nhà.
Vừa về đến cửa, thấy ánh đèn le lói từ phòng nương thì nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, cả Tôn gia đã ăn xong bữa tối, ai nấy đã vào phòng từ sớm.
Trời giá lạnh.
Tạ Ngọc Uyên xách giỏ vào bếp, dọn dẹp bát đũa bẩn trên bàn, mở nắp nồi ra thì thấy bên trong trống trơn, không sót lại chút cháo nào.
Nàng chỉ nhếch mép, nhanh nhẹn rửa sạch nồi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2908991/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.