Tôn Lan Hoa mười hai tuổi xông vào, liếc xéo Tôn Phú Quý, hắn ta bĩu môi nhìn lại rồi lẳng lặng bỏ đi.
Không được ăn trứng nên Tôn Lan Hoa giận dữ lao đến trước mặt Tạ Ngọc Uyên, vung tay tát mạnh.
"Đồ rác rưởi giống hệt mẫu thân ngươi, sau này cũng là hạng kỹ nữ thôi."
Tạ Ngọc Uyên không tránh mà hứng trọn cái tát. Khuôn mặt trắng trẻo như sứ của nàng lập tức ửng đỏ, năm dấu ngón tay in rõ.
Nghe tiếng động, Tôn lão nương xông vào, đá một cái vào mông Tôn Lan Hoa.
"Thứ của nợ, mai đại bá ngươi về rồi, nếu để hắn thấy thì coi chừng hắn đánh chết ngươi đó!"
"Ôi, con quên mất!"
Tôn Lan Hoa lè lưỡi, nhổ nước bọt vào Tạ Ngọc Uyên rồi phủi bụi trên người, nhởn nhơ đi ra khỏi bếp.
Tôn lão nương quay sang, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Tạ Ngọc Uyên.
Tạ Ngọc Uyên cúi đầu, giả bộ run rẩy: " Tổ mẫu, con sẽ không kể với cha đâu."
"Biết điều đấy."
Tôn lão nương gằn giọng: "Lau sạch nhà bếp."
"Vâng."
Tạ Ngọc Uyên cúi đầu ngoan ngoãn đáp.
Vừa dứt lời thì giọng Lưu Thị đã vang lên như tiếng lợn bị chọc tiết từ ngoài sân.
"Cái gì, chồng ta ị trong quần? Thả rắm! Giữa ban ngày ban mặt… Ơ kìa, sao ông về rồi?”
Nghe tin con trai về, Tôn lão nương chạy ra như gió lốc.
Tạ Ngọc Uyên từ từ ngẩng đầu, lấy trong bếp ra hai củ khoai nướng rồi cất vào tay áo mà chẳng màng nóng bỏng.
Khi đi qua sân, ánh mắt nàng lạnh lẽo lướt qua cửa phòng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2908994/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.