Trên gương mặt Tạ Ngọc Uyên chỉ có một biểu cảm đơn giản: "Ta xứng đáng được ông chọn."
Trương lang trung sống nửa đời người, lần đầu gặp phải kẻ ngang ngạnh mà lại nói năng hợp tình hợp lý thế này, cảm thấy cổ họng có chút khô khốc.
“Khụ… khụ…”
Lại có tiếng ho từ bên trong vọng ra.
Trương lang trung hơi rùng mình, mặt ông căng lại, cuối cùng nghiến răng nói ra hai chữ: “Được rồi.”
Tạ Ngọc Uyên hai tay nâng bộ ngân châm, đáp: “Lang trung, trả bạc cho ta.”
Trương lang trung bực bội ném miếng bạc, phẩy tay như đuổi ruồi: “Cút, cút, cút!”
Tạ Ngọc Uyên mỉm cười: “Lang trung, nói miệng không chắc chắn đâu, ông viết giấy cam kết đi.”
“Ngươi…”
Trương lang trung nhảy dựng lên, gân xanh nổi đầy đầu, viết mấy chữ nguệch ngoạc lên giấy rồi đập mạnh lên bàn.
Tạ Ngọc Uyên cầm tờ giấy, thấy mực còn chưa khô, bèn chu môi thổi nhẹ rồi cất kỹ vào ngực.
“Lang trung, hẹn ngày mai gặp lại.”
Vừa xoay người rời đi, nàng đã thấy tấm rèm bên trong khẽ lay động.
Một đôi mắt lạnh lùng, sâu thẳm chiếu thẳng vào mắt nàng.
Tim Tạ Ngọc Uyên chợt đập lung tung, vội vàng chạy nhanh, chỉ trong nháy mắt đã mất hút.
“Hư Hoài, ngươi trúng bẫy của nàng ta rồi.”
“Khụ… khụ… khụ…”
Trương Hư Hoài ho đến long phổi, nghiến răng tức tối gầm lên.
“Dù sao nhà ta cũng cần một nha hoàn làm việc nặng, mỗi tháng trả năm đồng, ta sẽ không để con tiểu yêu này được nhàn hạ đâu. À mà tiểu nha đầu đó tên là gì nhỉ?”
...
Tạ Ngọc Uyên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2908998/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.