Về đến bếp, Cao Thị vẫn đang ngồi vá quần áo.
Tạ Ngọc Uyên nhẹ nhàng lấy quần áo từ tay bà: "Nương, không cần làm nhanh vậy đâu, cẩn thận hại mắt."
Quần áo chỉ có vài món thôi, vá xong rồi nương sẽ phải về nhà. Nàng vẫn chưa nghĩ ra lý do nào khác để giữ nương lại.
Cao Thị nhìn nàng đờ đẫn, đột nhiên thốt lên: "Ông ấy… chưa về."
"Còn sớm mà nương, mười ngày nữa thôi, nương đừng lo, cha sẽ về mà."
Tạ Ngọc Uyên múc một ít cơm cháy, rưới thêm ít canh cải, trộn đều rồi đưa cho bà ăn.
"Nương ngoan nhé, đợi cha về, con sẽ bảo cha mua kẹo cho nương."
"Ồ!" Nghe đến kẹo, Cao Thị bật cười thích thú.
Tạ Ngọc Uyên xoa nhẹ tóc bà, rồi tiến đến bếp, múc một bát nước nóng, uống vài ngụm.
Ngày đầu tiên làm việc, nương đã ăn cơm của chủ nhà, nàng không muốn ăn thêm phần của mình nữa.
…
Trời tối.
Tạ Ngọc Uyên dìu Cao Thị trở về nhà.
Đi nửa đường, nàng cố ý ghé qua nhà Trần Hóa Lang, thấy cửa đóng im ỉm, cửa sổ tối om.
Chắc là huynh ấy đã mang hàng lên phố rồi.
Cao Thị không biết do trời tối hay nhìn thấy ngôi miếu đổ nát bên đường mà bất ngờ hoảng hốt.
"Nương, nương, đừng sợ, chúng ta về nhà ngay đây."
Tạ Ngọc Uyên vừa dỗ dành vừa dìu bà về.
Chưa tới Tôn gia, đã nghe thấy tiếng chửi rủa của Tôn lão nương. Đứng nghe một lát, nàng hiểu ra đêm nay Tôn Lan Hoa đã làm cháo bị khê.
Tạ Ngọc Uyên thầm nghĩ: "Đáng đời!" rồi dẫn Cao
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2909005/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.