"Được, ta không đến mỏ nữa. Sau này ta sẽ lên núi khai hoang vài mẫu đất, chăm chỉ một chút cũng chẳng đến mức chết đói."
Tạ Ngọc Uyên không ngờ ông lại đồng ý nhanh đến thế, khoé mắt nóng lên, gần như muốn khóc.
Cha không đi mỏ nghĩa là sẽ không chết vì tai nạn hầm mỏ, mà ông không chết thì Tạ gia có lẽ cũng sẽ không tìm đến gây sự nữa.
Bánh xe vận mệnh đã bắt đầu xoay chuyển từ khi nàng tái sinh, như thể ông trời vì sáu năm nàng làm quỷ mà bù đắp lại cho nàng.
Tạ Ngọc Uyên nén nước mắt vào trong. Nàng không mong cầu điều gì vẹn toàn, chỉ mong đôi phu thê này được bình an sống đến đầu bạc răng long.
Trong khi đó, ở Tôn gia, Tôn lão nương giận dữ tát mạnh lên mặt Tôn Lan Hoa.
"Ngươi nói năng lăng nhăng cái gì đấy? Làm sao mà cái gã họ Trần kia lại cho nó cái nhà? Không đời nào có chuyện này!"
Tôn Lan Hoa ôm nửa bên má, lúng túng đáp: "Con nào dám nói bừa, chính ông cụ Đậu gia đã thấy tận mắt. Giờ nhà đại bá phụ đã dọn vào đó ở rồi."
"Câm mồm, hắn không phải đại bá phụ ngươi, hắn chỉ là đồ vô ơn bội nghĩa."
Tôn Lan Hoa lặng thinh.
"Ai da... đau chết ta rồi, đau chết ta rồi..." Tôn lão nhị lăn lộn trên giường.
Lưu Thị xót xa nói: "Nương à, cứ để đau thế này cũng không ổn, hay là mình gọi Trương lang trung đến xem thử đi?"
"Tiền đâu mà mời!" Vừa nghe đến Trương lang trung, Tôn lão nương lại thấy
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2909012/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.