Dưới ánh đèn, nhìn hắn dường như tươi tắn hơn thường ngày ba phần.
Hơi thở của Tạ Ngọc Uyên khẽ nghẹn lại.
Mỗi lần nàng vào phòng, hắn hoặc ngồi trước cửa sổ, hoặc ngồi xếp bằng trên giường, trầm lặng lạnh lùng. Gương mặt thoạt nhìn có vẻ bình thản, nhưng nhìn kỹ lại như ẩn chứa vô vàn cảm xúc phức tạp.
Hắn đang nghĩ gì vậy?
Tạ Ngọc Uyên thu lại cảm xúc: “Cháu trai sư phụ, đến lúc châm cứu rồi.”
“Mộ Chi.”
Tạ Ngọc Uyên: “……” Nàng không dám gọi thế đâu.
Lý Cẩm Dạ đột nhiên nghiêng đầu, cố chấp thốt ra hai chữ: “Mộ Chi.”
Tạ Ngọc Uyên: “……” Nàng thà gọi hắn là “kẻ mù” còn hơn.
“Vậy… ta gọi ngươi là tiểu sư phụ nhé.”
Lý Cẩm Dạ chỉ cần nàng không gọi bốn chữ “cháu trai sư phụ” là được, những cách xưng hô khác hắn đều không để tâm.
Hắn khẽ ừ một tiếng, bước đến giường, cởi áo khoác ngoài, nằm ngửa xuống giường.
Dù Tạ Ngọc Uyên đã nhìn thấy thân thể tiểu sư phụ không ít lần, nhưng mặt nàng vẫn không khỏi ửng đỏ.
Trước khi châm cứu, nàng mạnh dạn hỏi: “Gần đây mắt có cảm giác gì không?”
“Có hơi nóng, hơi căng, còn đau âm ỉ, giống như… bị kiến cắn vậy.”
Tạ Ngọc Uyên nghĩ một lúc: “Tiểu sư phụ, ta bắt mạch cho ngươi được không?”
Lý Cẩm Dạ đưa tay ra.
Tạ Ngọc Uyên cẩn thận đặt ba ngón tay lên cổ tay hắn, khẽ rùng mình.
Cổ tay hắn lạnh thật, dường như còn thấp hơn người thường mấy độ, như băng giá vậy.
Nàng bắt mạch hồi lâu, vẫn cảm thấy mạch của tiểu sư
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/cuoc-doi-my-man-cua-dich-nu-ta-ngoc-uyen/2909027/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.